Sự tử tế đi vào lòng người của một Sài Gòn dễ thương

0
360

Khỏi đề cập, bé chuyên dụng cho mặt xanh như tàu lá, lật đật lí nhí xin lỗi và vội tiêu dùng khăn lau sạch. Quản lý đến ngay, cũng rối rít xin lỗi…

Êm chuyện 1 lát, có bạn tương đốich hỏi nhỏ bé chuyên dụng cho bàn mình: “Còn khăn lạnh hôn cưng, cho chị cái”. Bạn chuyên dụng cho chạy đi và trở về với cái khăn lạnh. Bạn tương đốich khẽ khàng bước qua bàn, chỗ cô tương đốich bị lem váy, đưa cái khăn lạnh và cười rất tươi, đề cập thật khẽ: “Bạn đừng giận bé chuyên dụng cho nha. Nếu váy bạn dơ, mình giúp bạn gột sạch trong phòng ngự sinh. Trong í có chai ghé thơm…”. Cô tương đốich cũng nhỏ nhẹ đáp lời: “Dạ, không sao ạ, bé ấy đã xin lỗi rồi mà”.

Ra về, chị tương đốich dáng nhân hậu vỗ vai bạn chủa quản: “Mệt dữ hôn, làm cho nghề này khuya lơ mới về nhà ha”. Bạn chủa quản vâng dạ, tươi cười hàm ơn. Chị tương đốich dịu dàng đề cập thêm: “Cái này ha, đề cập không phải thì bỏ quá nha. Cái em chuyên dụng cho đó, nó sai nhưng đừng phạt nó, nói nó thôi. Nó đã sợ lắm rồi, đừng trừ tiền nó nha, đi làm cho có bao lăm đâu mà”.

Chị chủa quản cũng cười, cái cười rổn rảng rất Sài Gòn: “Dạ, la nó lúc nãy rồi. La cho nó nhớ chứ hổng có phạt đâu. Con cũng từ chuyên dụng cho đi lên, hiểu mà”.

Su tu te di vao long nguoi cua mot Sai Gon de thuong
Luôn có những người Sài Gòn đàng hoàng.

Một đám cưới mà đi về lòng ai cũng vui.

Quán đông, tương đốich phải ngồi chen nhau. Phục vụ cũng phải chen giữa hai hàng ghế hẹp. Chàng trai chuyên dụng cho lách qua lách lại. Bàn bên có 1 nhân vật tương đối nức danh và mọi chuyện tình cờ trở thành ầm ĩ khi nhân vật lớn tiếng: “Em làm cho vậy là sao? Em đụng ghế của tôi hai lần, tôi đã không đề cập gì. Giờ lại đến di dịch ghế của tôi là sao”.

Quản lý ngay thức thì xuất hiện, hấp tấp xin lỗi. Nhân vật nức danh kia quát thêm 1 hồi. Quản lý ngay thức thì kêu các viên chức dọn 1 chỗ đẹp, mời bàn nhân vật nức danh ấy chuyển và tặng thêm 1 món. Khách vẫn ăn nhưng dường như họ không còn mấy ấn tượng với nhân vật nức danh kia, chỉ khẽ lắc đầu.

Một vài bàn ăn xong, ra về. Chàng trai chuyên dụng cho đã bị điều ra làm cho việc tại bãi giữ xe. Ai đó nắm vai chàng: “Không sao, nghề mà”. Ai đó cười: “Có thể bữa nay cưng xui, cũng có thể nhân vật đó đang khó ở, cảm thông hén”.

Rồi ai đó lại nắm tay chàng: “Rút kinh nghiệm con nhé, để làm cho tốt hơn. Mà cũng có ít người xấu tính tương tự lắm, đừng buồn nha…”.

Đêm khuya, óng ánh những tại sao.

♦ ♦ ♦

Tại 1 quán hè phố ở khu chợ đêm, có gia đình nọ đang ngồi ăn thì cái quạt tự dưng rớt xuống, em bé khóc ré lên. Bà mẹ mặt trắng bệch ôm cứng phụ nữ, ông bố choàng qua che cho hai mẹ con. Xong việc thì trán em bé sưng đỏ do cánh quạt lướt qua. Chủ quán rối rít đi kiếm dầu, viên chức thì sợ đến tái mét đứng như trời trồng. Một bà tương đốich trong quán vội đề cập: “Đừng bôi dầu, có khăn lạnh chườm cho bé”. Một ông chạy vội đến chỗ bán giải tương đốit: “Cho chai nước lạnh gấp” rồi người đưa khăn lạnh cho mẹ lau trán bé, kẻ đưa chai nước cho ông bố và chỉ: “Anh áp nhẹ vào chỗ đau cho bé để không bị sưng”.

Bình tĩnh lại, mẹ và cha bé nắm chân tay con, hỏi con còn đau chỗ nào. Khi đó bé giới hạn thút thít và đề cập: “Chỉ đau chỗ trán”. Chủ quán hoàn hồn, bước lại cùng viên chức xin lỗi, ông bố nghiêm mặt: “Mai mốt kinh doanh phải chu đáo nghe không. Hôm nay không có gì, rủi mai kia có gì là mệt lắm, thay quạt mới đi”. Sau đó, gia đình trả tiền và đi.

Một lát sau, gia đình gặp lại bà tương đốich trong quán lúc nãy. Bà chào cô bé đang đi tung tăng: “Hết đau rồi hả con”. Bà tương đốich bỗng móc trong túi ra con gấu nhồi bông nhỏ, đưa cho cô bé: “Con gái, tối nay con mang em gấu về, để em hun vào chỗ đau trên trán nha”. Đôi vợ chồng từ kinh ngạc sang hoảng hốt: “Dạ, có gì đâu, sao chị tặng bé, nhà có nhiều lắm ạ”. Bà kia cười tươi rồi đề cập: “Đi chợ đêm, tự dưng mua để cháu vui mà quên sợ…”.

Cô bé ôm con gấu vào lòng, cúi đầu: “Con hàm ơn ạ”.

Rồi họ chào nhau, cùng bước đi về hai hướng tương đốic nhau…

Người Sài Gòn là thế…

Những người Sài Gòn ấy, những nhân vật xa lạ trong ba câu chuyện có thật ấy có thể sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại nhau, vì TP luôn đông đúc và nhộn nhịp. Nhưng cách ứng xử của họ sẽ đọng lại mãi trong tim của nhau. Để cùng nhau sống 1 cách thương yêu hơn. Mong rằng sự lan tỏa này sẽ không chỉ có ở Sài Gòn.

Theo PLO