Xúc động trước lời trăn trối dài hơn 7 thập kỷ của người cha dành cho con trai…

0
312

Cái chết luôn là 1 sự đột ngột. Không ai muốn. Không ai mong. Ngay cả những người bệnh ung thư công đoạn cuối cũng chẳng thể biết được mình sẽ ra đi vào lúc nào. Một ngày, hai ngày, hay 1 tháng sau? Điều đáng nuối tiếc nhất của họ, những người không biết ngày nào mình sẽ lìa xa cõi đời có nhẽ là phải ra đi quá sớm, khi mà chưa kịp thực hành được những điều muốn làm cho, những lời hẹn hẹn, những dự trù, chẳng thể nhìn được con mình lớn khôn mỗi ngày, không được kề cận bên để săn sóc người mình yêu thương…

Xuc dong truoc loi tran troi dai hon 7 thap ky cua nguoi cha danh cho con trai...
Ảnh: Internet

Cái chết của bố tôi cũng tương tự. Bố mất khi chỉ mới 27 tuổi, 1 sự ra đi quá sớm. Lúc ấy tôi 8 tuổi rưỡi, lần ban sơ tôi biết đám tang là gì. Tôi cũng đủ nhận thức để hiểu được cái chết là sự chia lìa vĩnh viễn. Thế nhưng có 1 điều sẽ còn đó mãi mãi, đó chính là tình cảm và sự kính trọng của tôi dành cho bố cũng như những bài học bố để lại đã theo tôi cho tới khi tôi sắp từ giã cõi đời này…

Tôi vẫn còn nhớ về bố, 1 người rất yêu thương vợ con. Tôi thích nhất là mỗi chiều được bố cõng trên vai từ trường về nhà, bố hay nhắc tôi nghe đủ thứ chuyện thú vị trên đời. Mỗi khi tôi làm cho sai điều gì, bố luôn kiên nhẫn chỉ bảo và đào tạo cho tôi từng chút 1. Mỗi tối bố đều ngồi cạnh giường và hôn lên trán chúc tôi ngủ ngon, sau này tôi cũng giữ lề thói này với bọn trẻ của mình.

Bố rất buồn cười, lần nào cũng vậy, trước khi ra lệnh cấm túc tôi, bố đều nhắc 1 câu chuyện hí hước. Chắc vì thế mà tôi luôn cảm thấy tha hồ dù bị phạt. Bố cũng là 1 người kỳ cục đến mức nhất quyết bắt tôi phải ủng hộ tổ bóng mà ông ấy thích… Bạn biết đó, 1 người bố tương tự mãi mãi chẳng thể nào tôi quên.

Bố chưa bao giờ kể với tôi là ông ấy sắp chết cả. Ngay cả khi bố phải nằm liệt trong bệnh viện nhiều ngày trời với rất nhiều loại ống cắm khắp người, bố vẫn chẳng hề kể nửa lời về chuyện đó. Bố còn lên chiến lược chúng tôi đi chơi vào năm sau, dù ông ấy biết chẳng thể trụ lại được bao lâu nữa. Bố kể chúng tôi sẽ đi câu cá, đi du hý, đi đa số những nơi chưa bao giờ đến. Năm sau kiên cố sẽ là 1 năm hoàn hảo nhất của cả hai chúng tôi. Thế nhưng cái năm sau đó chưa kịp đến thì bố tôi đã ra đi mãi mãi.

Xuc dong truoc loi tran troi dai hon 7 thap ky cua nguoi cha danh cho con trai...
Ảnh: Internet

Tôi vẫn tin rằng, bố nghĩ cứ lạc quan lên sẽ mang đến may mắn. Bố cũng là 1 người hơi mê tín đấy. Nghĩ về ngày mai sẽ giúp cho ông ấy có thêm niềm tin, sức mạnh và sự kỳ vọng vào những điều tốt đẹp. Ông bố này đã làm tôi cười vui vẻ đến phút chót.

Mẹ đến trường đón tôi vào 1 ngày nọ và chúng tôi cùng đi thẳng đến bệnh viện. Các thầy thuốc với gương mặt thểu não âm u kể rằng họ đã gắng công vô cùng. Mẹ tôi bật khóc ngã quỵ xuống. Tôi nghĩ bà luôn giữ hi vọng trong lòng, dù rất mỏng mảnh. Đầu óc tôi choáng váng, giống như 1 tiếng nổ vỡ vạc ra trong đầu. Tôi cứ tưởng đó chỉ là 1 căn bệnh nhỏ nhặt, chỉ cần tiêm vài mũi thì bố sẽ khỏe lại? Con ghét bố, bố ạ!

Tôi cảm thấy như bị phản bội. Tôi gào thét với sự bức xúc tuyệt đỉnh, cho đến khi tôi nhìn thấy rằng thật sự bố không còn ở kế bên mình nữa. Tôi đã khóc.

Một cô y tá bước đến kế bên dỗ ngon dỗ ngọt và đưa cho tôi 1 chiếc hộp chẹn đầy những phong thư đã được dán kín. Tôi ngờ ngạc không hiểu chuyện gì xảy ra. Sau đó cô ấy đưa cho tôi 1 bức thư hơic và kể:

“Bố con nhờ cô giao số thư này cho con. Ông ấy đã dành cả tuần để viết chúng. Ông ấy muốn con đọc. Mạnh mẽ lên con nhé!”, cô y tá kể khi ôm tôi vào lòng.

Trên bao thư là dòng chữ “Khi bố ra đi”. Tôi mở thư ra đọc.

“Con trai à,

Nếu con đọc những dòng này, bố đã chết rồi. Bố xin lỗi, bố biết mình sắp chết. Bố không muốn kể với con vì không muốn nhìn thấy con khóc. Nhưng giờ chắc bố đã làm cho con khóc rồi phải không. Nhưng thôi, 1 người sắp chết như bố thì cũng có quyền ích kỷ 1 tẹo chứ nhỉ…

Con thấy đó, bố còn rất nhiều thứ muốn dạy con. Con còn quá nhỏ nên chẳng biết cái quái gì cả, vì vậy bố mới phải viết những lá thư này. Nhưng con phải hẹn không được mở chúng ra khi chưa đến đúng thời điểm nghe chưa! Đây là lời hẹn của tôi và mọi người đấy nhé!

Bố yêu con. Hãy săn sóc cho mẹ. Bây giờ con là người đàn ông trụ cột của cả nhà rồi đấy.

Yêu con, bố.

Tái bút: Bố không viết thư cho mẹ con đâu. Mẹ đã có cái xe ô tô rồi.”

Nhìn nét chữ nguệch ngoạc của bố, tôi ngừng khóc từ khi nào không hay. Những dòng chữ mà lúc đấy tôi chẳng thể hiểu hết được nhưng vẫn cảm thấy sự bình yên lạ lùng. Những dòng chữ làm tôi mỉm cười. Bố lúc nào cũng như thế, luôn biết cách làm cho mọi thứ phát triển thành nhẹ nhõm hơn, giống những câu chuyện cười trước lúc phạt tôi vậy.

Xuc dong truoc loi tran troi dai hon 7 thap ky cua nguoi cha danh cho con trai...
Ảnh: Internet

Và từ đó, chiếc hòm thư của bố trở thành vật vô giá đối với tôi. Không ai được phép mở ra hay đọc những bức thư, nhắc cả mẹ tôi.

Bảy năm sau đó, nhà tôi chuyển sang 1 nơi ở mới. Mẹ tôi cũng vài lần có bạn trai hơic nhưng bà chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện tái hôn cả. Tôi tin rằng đó là vì mẹ quá yêu bố, 1 ái tình độc nhất vô nhị và vĩnh cửu trong đời bà.

Một ngày nọ tôi với mẹ bao biện nhau rất to. Tôi ghét người bạn trai mới của mẹ, 1 gã không ra gì cả. Mẹ xứng đáng với 1 người tử tế hơn, tốt với mẹ hơn là 1 gã đàn ông tồi tàn mẹ gặp ở quán rượu.

Tôi vừa dứt lời thì mẹ cho tôi 1 cái tát trời giáng đỏ hết cả mặt. Tôi bỏ về phòng trong 1 tâm cảnh thật tệ hại. Bỗng nhớ tới 1 bức thư bố để lại “Khi con bao biện nhau to với mẹ”, tôi lục tung chiếc hộp và lấy bức thư ra đọc.

“Hãy xin lỗi mẹ tức thời.

Bố không cần biết ai đúng ai sai hoặc hai mẹ con bao biện nhau vì vấn đề gì. Bố hiểu mẹ của con hơn ai hết, do đó hiện nay điều con cần làm cho là hãy xin lỗi mẹ. Ý bố là 1 lời xin lỗi thật tâm và thành khẩn nhất của con đấy!

Người đó là mẹ con, con trai ạ. Mẹ luôn yêu thương và lo lắng cho con hơn bất cứ điều gì trên đời này. Con có biết bà ấy đã trải qua cạnh tranh thế nào để sinh con ra, vì mọi người kể sinh thường mới tốt nhất cho con. Con có biết mẹ con đã rầu rĩ thế nào khi sinh đẻ hay không? Không có bằng cớ nào về ái tình mạnh mẽ hơn thế cả.

Giờ thì xin lỗi mẹ đi con. Mẹ sẽ tha lỗi cho con ngay.

Yêu con, bố.”

Xuc dong truoc loi tran troi dai hon 7 thap ky cua nguoi cha danh cho con trai...
Ảnh: Internet

Những dòng chữ của bố, dù là 1 viên chức nhà băng rất thường nhật, nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến tất cả nghĩ suy trong đời tôi. Những dòng chữ ngắn gọn nhưng chẹn đựng rất nhiều sự thông thái giản đơn, nhiều hơn cả những gì tôi học được trong 15 năm cuộc thế mình.

Tôi gấp thơ lại và chạy ra ngoài xin lỗi mẹ. Hai mẹ con ôm chặt nhau cùng khóc và rồi cùng cười khi nghĩ về ông bố kì quái này. Mẹ nhắc ông ấy còn có rất nhiều thị hiếu kỳ cục, giả thử như ăn dâu tây với xúc xích. Và rồi trong giây khắc ấy, chúng tôi như cảm nhận được bố đang ngồi ngay kế bên với 1 nụ cười ấm áp.

Bố tiếp diễn theo dõi tôi qua từng bước đi trong đời: “Khi con hôn lần đầu”, “Khi con giã từ đời trai tân”, “Khi con thành hôn”, và bức thư làm tôi vô cùng xúc động đó là “Khi con lên chức bố”.

“Giờ con đã hiểu yêu thương thật sự là thế nào rồi phải không con trai. Con sẽ nhìn thấy mình yêu vợ mình rất nhiều và luôn muốn mang lại những thứ tốt nhất cho cô ấy. Nhưng chỉ khi con làm cho bố rồi, con mới cảm nhận được tất cả nhất ý nghĩa của ái tình. Con sinh con trai hay phụ nữ, bố không biết được vì giờ bố chỉ là bộ xương khô chứ không phải nhà tiên tri.

Nhưng con hãy nhớ phải nắm bắt từng giây khắc. Thời gian trôi qua rất nhanh và bố không muốn con bỏ lỡ 1 giây lát quý giá nào cả. Hãy luôn kế bên con mình, thay tã cho nó, tắm gội cho nó, trở thành tấm gương để con cái noi theo.

Bố tin con cũng sẽ trở thành 1 người bố tốt, y hệt bố vậy.”

Xuc dong truoc loi tran troi dai hon 7 thap ky cua nguoi cha danh cho con trai...
Ảnh: Internet

Bức thư kế tiếp bố gửi cho tôi là bức ngắn nhất và đau lòng nhất “Khi mẹ con tắt thở”. Trong thư chỉ vỏn vẹn mấy chữ.

“Giờ thì mẹ lại là của bố rồi nhé!”

Đúng là ông bố kinh điển của tôi rồi. Ông luôn mua được cách làm tôi cười khi tôi khiếp sợ và xóa bỏ đi những cơn giận giữ trong tâm não tôi. Nhưng đây là bức thư độc nhất vô nhị chẳng thể làm cho tôi cười.

Tôi luôn giữ hợp đồng mở thư vào đúng thời điểm. Thế nhưng có 1 bức kiên cố tôi sẽ không có thời cơ mở ra, nên thôi tôi quy định sẽ xem luôn. Đó là bức “Khi con biết mình là người đồng tính”.

“Bố phải kể gì hiện nay nhỉ… Thật mừng vì bố chết mất rồi!

Nói đùa thôi. Khi chỉ còn 1 nửa mạng sống trên giường bệnh, bố nhìn thấy là tôi và mọi người quan tâm quá nhiều tới những điều thật vớ vẩn. Là người đồng tính thì sao, có đổi thay điều gì ở con người con hay không?

Đừng ngốc tương tự. Hãy vui vẻ lên con trai ạ!”

Thời gian thấm thoắt trôi đi. Tôi vẫn luôn nô nức được mở từng bức thư của bố trong mỗi dịp cần thiết trong đời mình. Từng bức, từng bức 1 được mở ra với bao lăm xúc cảm.

Và bữa nay, tôi chính là người nằm trên giường bệnh với các loại ống cắm trên người. Tôi biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Trong hộp cũng còn độc nhất vô nhị 1 lá thư rốt cuộc. Thật sửng sốt vì 1 gã 27 tuổi vẫn thông thái hơn 1 cố lão 85 tuổi là tôi đây.

Bức thư rốt cuộc của bố, bức thư làm tôi cảm thấy khiếp sợ không dám mở ra “Khi con chuẩn bị lìa xa cõi đời”. Hít thở 1 hơi sâu, tôi quy định đọc lá thư đó.

Xuc dong truoc loi tran troi dai hon 7 thap ky cua nguoi cha danh cho con trai...
Ảnh: Internet

“Chào con trai, chắc hiện nay con đã trở thành 1 ông cụ rồi nhỉ.

Con biết không, đây là bức thư dễ nhất và cũng là bức thư ban sơ mà bố viết. Bức thư này cũng là sự đánh tháo cho bố khỏi nỗi đau vì mất con. Đến thời điểm này, chắc tâm não con sẽ thảnh thơi và minh mẫn hơn rất nhiều, vậy nên chuyện trò về cái chết cũng tiện lợi hơn.

Vào những ngày rốt cuộc, bố đã nghĩ về tất cả cuộc thế mình. Bố đã có 1 cuộc sống hơi ngắn ngủi nhưng lại vô cùng hạnh phúc. Bố được trở thành chồng của mẹ con, và được làm cho bố của con. Bố còn cầu mong gì hơn? Điều này làm tâm não của bố phát triển thành dễ chịu và thảnh thơi vô cùng. Con cũng phải như thế nhé.

Lời khuyên của bố dành cho con là: Đừng nên khiếp sợ bất cứ điều gì cả!

Tái bút: Bố nhớ con nhiều.”

Theo Thời Đại