Rợn người với độc chiêu ngăn phi tần ‘vượt rào’ của Hoàng đế Trung Hoa

0
440

Chốn hậu cung của Hoàng đế chính là 1 “nữ nhi quốc” thực thụ. Ngoại trừ Hoàng đế, đa số những người sinh sống trong hậu cung đều là con gái, hoặc ít ra là những người không phải đàn ông.

Trong chốn hậu cung, Hoàng đế có cả nghìn mỹ nữ, 1 người thông gian bị bắt, rồi xử chém thì tức tốc 1 người mới sẽ được bổ sung. Điều không thiếu nhất trong hậu cung chính là mỹ nữ. Tuy nhiên, đối với Hoàng đế, việc giữ được sự tiết trinh, trong trắng của các phi tần, mỹ nữ chốn hậu cung là điều khôn xiết cấp thiết, nó tác động đến uy nghiêm của bậc Đế vương.

Ron nguoi voi doc chieu ngan phi tan 'vuot rao' cua Hoang de Trung Hoa

Dù có hàng nghìn mỹ nữ không được sủng hạnh nhưng Hoàng đế vẫn muốn họ phải bảo tàng tiết trinh với mình (Ảnh minh họa).

Bởi lẽ, ví thử ngồi trên ngai rồng, nghĩa là có quyền lực, ông ta sẽ có đa số. Nhưng thế cục mỗi con người lại có hạn, nên dù muốn hay không, mỗi Hoàng đế cũng chỉ có thể bám trụ trên ngai rồng vài chục năm, sau đó buộc phải nhường lại cho người kế nhiệm.

Thành ra, việc Hoàng đế lo lắng nhất chính là truyền ngôi “nhầm” cho người ngoài. Vì vậy, để trừ mối họa từ trongtrứngnước, các vị Hoàng đế buộc phải sắm mọi cách ngăn chặn hiện trạng các phi tần sắm cách “cắm sừng” mình.

Ngay từ thời xa xưa, người ta đã bằng nhiều cách “vô hiệu hóa” sinh thực khí của những người hầu là nam giới trong hậu cung, mà lâu nay người ta goi là “thái giám”.

Theo sử sách biên chép thì thái giám là chế độ có từ thời Tây Chu, nghĩa là thế kỷ thứ 11 trước Công nguyên. Đây có thể nói là 1 đại phát minh của đàn ông Trung Quốc cổ đại và cũng là 1 chuyện kỳ quặc trong tiến trình tăng trưởng của loài người.

Bằng việc cắt bỏ phòng ban sinh dục của nam giới, người Trung Quốc đã lần thứ nhất tạo nên nam nữ thứ ba- không phải nam, cũng chẳng phải nữ. Tuy nhiên, vào thời bấy giờ, người ta chẳng phải coi đây là 1 chuyện gì quá kỳ quặc, ví thử không muốn nói là hoàn toàn thông thường.

Trong hậu cung Trung Quốc xưa, người ta có rất nhiều cách gọi khác nhau đối với những nam người hầu bị cắt bỏ phòng ban sinh dục, từ yêm nhân, thị nhân, lão công, trung quan, thái giám, vô căn nhân,…Tuy nhiên, có nhẽ lưu hành thông dụng nhất chính là thái giám. Chức quan này chính là phát kiến của 1 ông vua đời Đường tên là Lý Trị.

Lúc bấy giờ khi Lý Trị đổi Điện Trung Tỉnh trong hậu cung thành Trung Ngự Phủ, đã phong cho các thái giám chức quan có tên gọi hẳn hoi là thái giám và thiếu giam. Hai chữ thái giám sử dụng để chỉ các thái giám sử dụng cho trong hậu cung khởi đầu sinh ra từ đó.

Ron nguoi voi doc chieu ngan phi tan 'vuot rao' cua Hoang de Trung Hoa

Thái giám Trung Quốc.

Việc cắt bỏ phòng ban sinh dục ở người đàn ông trước khi đưa vào cung để phục dịch Hoàng đế và các phi tần, thực tiễn là cách mà các Hoàng đế sử dụng để ngăn chặn sự quấy rối của các “thần thế bên ngoài” đối với các phi tần, cũng là cách để ngăn chặn những phi tần lăng nhăng, sắm cách “vượt rào”, có ý định “cắm sừng” Hoàng đế.

Không chỉ bị “tịnh thân”, thái giám trong hậu cung cũng chịu sự điều hành vô cùng nghiêm nhặt. Trong Giao Thái Cung, Nội Vụ Phủ, Thận Hình Ti của vua Thuận Trị còn treo 1 tấm bảng sắt ghi rõ thái giám không được can thiệp vào việc triều chính cũng không được rời khỏi kinh đô. Dưới triều Thanh, phẩm trật của thái giám không được cao quá tứ phẩm (Thanh triều chia phẩm trật quan lại khiến cho cho 8 phẩm, đứng đầu là nhất phẩm).

Thực chất, tấm bảng sắt bên ngoài là đe dọa thái giám không được tham dự vào chuyện chính sự song ngầm ẩn bên trong là cảnh cáo không được sắm cách hỗ tương với các cung phi trong hậu cung.

Trên thực tiễn, những người khiến cho cho ô trọc hậu cung của Hoàng đế không phải ai khác mà chính là các thái giám mà Hoàng đế nghĩ rằng họ “vô hại”.

Bởi lẽ, dù đã cắt bỏ phòng ban sinh dục nhưng điều đó không có nghĩa họ không có những kém chất lượngi pháp thay thế. Câu chuyện về thái giám Lưu Phác dưới thời Hoàng đế Minh Vũ Tông Chu Hậu Chiếu là 1 ví dụ.

Lưu Phác đã sử dụng 1 phòng ban sinh dục đàn ông kém chất lượng để “ân ái” với 1 cung nga. Tuy nhiên, do sử dụng lực quá mạnh đã khiến cho cô cung nga này chết ngay trên giường. Điều này được biên chép rất rõ trong sử sách triều Minh chứ hoàn toàn không phải là chuyện bịa đặt trong dân gian.

Không chỉ vậy, câu chuyện về Phùng Hoàng hậu (vợ vua Hiếu Văn Đế nhà Bắc Ngụy) thông dâm với 1 tên thái giám là Cao Bồ Tát cũng là 1 ví dụ điển hình khiến cho các bậc Đế vương sau này cảnh giác hơn với cả người phục dịch “không phải nam, cũng không phải nữ” ngay kế bên mình.

Rútkinh nghiệmtừ triều Minh và cũng là vì lời khuyên bảo của Thanh Thái Tổ Nỗ Nhĩ Cáp Xích, số lượng thái giám trong hậu cung triều Thanh ít hơn rất nhiều so với triều nhà Minh.

Theo biên chép của sử sách, số lượng thái giám vào thời điểm cao nhất chỉ vào khoảng 3.600 người. Trong khi đó, trong hậu cung triều Minh, số thái giám có khi lên tới hàng vạn người. Thực tế, số lượng thái giám trong triều Thanh còn ít hơn cả con số được ghi nói trên.

Có biên chép nói rằng, vua Càn Long chỉ có khoảng 3.000 thái giám, Gia Khánh ít hơn, chỉ có 2.638 thái giám, Quang Tự chỉ còn 1.989 người. Tới thời Tuyên Thống Hoàng đế thì con số này chỉ chưa tới 1.000 người.

Mặc dù vậy, thần thế thái giám trong hậu cung triều Thanh không phải là đã hoàn toàn bị khống chế, đặc thù là trong những năm Từ Hy Thái Hậu buông rèm nhiếp chính. An Đức Hải, Lý Liên Anh, Tiểu Đức Trương đều được phong hàm nhị phẩm.

Nói tới chuyện An Đức Hải, Lý Liên Anh, Tiểu Đức Trương, có nhẽ chẳng thể không nói tới chuyện “vượt rào” của bà thái hậu nức danh này.

Theo sử sách biên chép, Từ Hy Thái hậu vốn là phi tử của Hoàng đế Hàm Phong – Lan Quý nhân, sau đó được phong khiến cho cho Quý phi. Sau khi Hàm Phong tạ thế, con trai của Lan Quý nhân, Tải Thuần lên ngôi Hoàng đế, tức thị Hoàng đế Thuận Trị. Khi đó, Lan Quý nhân mới 28 tuổi, đang là độ tuổi nhựa sống ngập tràn ở 1 người con gái, phải sống 1 mình chốn thâm cung, lại luôn phải tỏ ra xứng đáng là bậc mẫu nghi trần gian, Từ Hy có chút khó kìm nén những nhu cầu bản năng của mình.

Bà ta khởi đầu nghĩ tới những thái giám ở xung vòng vèo mình, bởi dù sao họ cũng vốn la đàn ông. Chính vì bởi vì này mà An Đức Hải, Lý Liên Anh và Tiểu Đức Trương mới có thời cơ đắc sủng.

Trong số các thái giám ở hậu cung, những kẻ mặt đẹp, thân hình lại cao lớn chẳng phải ít, tại sao Từ Hy lại chọn mỗi An Đức Hải và Lý Liên Anh. Liên quan tới chuyện này có rất nhiều kém chất lượng thuyết khác nhau.

Tuy nhiên, kém chất lượng thuyết được nhiều người nói tới nhất chính là dù rằng An Đức Hải và Lý Liên Anh là thái giám, không những thế, họ là những người “tịnh thân” không sạch, nghĩa là vẫn còn dư lại “1 tẹo đàn ông” ở họ. Chính bởi vậy, An Đức Hải và Lý Liên Anh mới trở thành “sủng nam” của Từ Hy Thái hậu.

Theo lời nhắc của các cung nga trong cung, thông thường Từ Hy và An Đức Hải ra vào hậu cung giống như hai vợ chồng. Khi hai người tiêu chảyn bộ, những người khác tuyệt đối không được đi theo, ngay cả tới gần cũng không được phép.

Việc An Đức Hải bị tuần phủ Sơn Đông chém đầu cũng chỉ vì liên đới tới mối quan hệ bất chính với Từ Hy Thái hậu.

Sau khi An Đức Hải chết, Từ Hy còn đang xót xa thì Lý Liên Anh xuất hiện. Không chỉ có thái giám, người ta còn nói rằng, vào năm Quang Tự thứ 8, 1 thương nhân họ Bạch bán đồ cổ ở Bắc Kinh đã được Từ Hy để mắt tới.

Từ Hy giữ họ Bạch lại trong hậu cung của mình hơn 1 tháng rồi mới thả ra. Người ta còn nói, cuộc tình kéo dài 1 tháng ấy khiến cho Từ Hy mang thai. Từ An Thái hậu biết chuyện, sắm tới các đại thần Bộ lễ hỏi chuyện phế truất hậu, định phế truất Từ Hy.

Chuyện này sau đó bị lộ ra ngoài, Từ An ngay đêm đó đột tử. Người ta đồn rằng, người ra tay hạ sát Từ An không ai khác chính là Từ Hy Thái hậu.

Có thể thấy, dù rằng các bậc đế vương đã nghĩ đủ mọi cách để ngăn chặn chuyện dâm bôn trong hậu cung, nhưng có vẻ không kém chất lượngi pháp nào hiệu quả được như họ ao ước.

Theo Khoe&dep