Ác mộng của đàn ông Australia khi vô tình thành bố sau đêm vui

0
369

Mới đây, Luật Australia vừa quy định, cha ruột phải đóng trợ cấp nuôi con tới khi 18 tuổi làm cho không ít nam giới lảo đảo. Điều luật mới này làm cho nhiều người đặt nghi vấn: Nếu lỡ có con khi trải qua cuộc tình 1 đêm hay sau vài cuộc hứa trên mạng thì bạn phải lãnh sứ mạng làm cho bố cả đời?

Dưới đây là câu chuyện của 1 người đàn ông tên Patrick trên trang Warwickdailynews của Australia về lối rẽ làm cho đời anh thành ác mộng khi làm cho bố cực chẳng đã:

Ac mong cua dan ong Australia khi vo tinh thanh bo sau dem vui
Ảnh minh họa

Tôi quen 1 cô gái trên Facebook năm 2010. Chúng tôi ở cách nhau 250 km. Sau hai tháng chuyện trò, tôi tài xế tới gặp cô ấy vào cuối tuần. Cô ấy có chìa khóa nhà 1 người bạn đang đi vắng nên sau khi ăn tối, chúng tôi về đó. Tôi đã uống tương đối nhiều và đi quá dừng. Khi trở về, tôi có nhắn tin cho cô ấy vài lần nhưng không thấy giải đáp. Tôi đoán cô ấy không thích mình lắm.

Mười hai tuần sau, khi đang ở chỗ làm cho, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: “Chúng ta cần chuyện trò gấp”. Tôi ra ngoài gọi điện và cô ấy bắt máy ngay. “Tôi có thai rồi”, cô ấy nói. “Vậy à. Sao cô biết đó là con tôi?”, tôi đáp. “Tôi không biết đó có phải con anh không”, cô ta tiếp. “Vậy, sao cô không gọi cho tôi sau 4 tuần, 8 tuần mà để tới giờ? Cô hãy nghĩ kỹ về những điều đang nói”. Cô ta gác máy. Tôi có cảm giác toàn bộ đã được lên chiến lược.

Tôi không nghe tin gì thêm cho tới 9 tháng sau khi con trai tôi chào đời. Một người đàn ông gõ cửa nhà tôi, đưa giấy đề xuất của tòa án về việc xét nghiệm ADN để trợ cấp nuôi con.

Khi đó tôi đang ngồi xem TV với bạn gái. Chúng tôi yêu nhau gần 2 năm và cô ấy đã chuyển tới sống chung. Cả hai rất hạnh phúc. Tôi đã nói cho bạn gái nghe về cú gọi sau cuộc tình 1 đêm của mình. Cô ấy nhún vai nói: “Không hiểu kiểu nữ giới gì mà lại làm cho thế?”.

Sau khi ký vào đề xuất của tòa, tôi và nhân tình ngồi lặng ổn lặng trên ghế suốt 5 tiếng, không biết nói gì với nhau.

Tôi làm cho xét nghiệm ADN ngay trước Giáng sinh và nhận kết quả sau 1 tháng. Tôi phải trả phí 2.000 đôla cộng thêm 5.000 đôla tiền thuê trạng sư.

Tổ chức hỗ trợ trẻ em sau đó tulặng bố việc trợ cấp nuôi con khởi đầu tính từ lúc con tôi chào đời. Nghĩa là tôi phải rút ví thêm 12.000 đôla nữa.

Tôi cảm thấy ngả nghiêng, mỏi mệt và nghĩ rằng: “Làm thế nào tôi có thể trả khoản vay mua nhà và đống hóa đơn này?”. Thực sự là cơn ác mộng. Tôi phải cho thuê căn hộ của mình để cùng bạn gái chuyển tới sống nhờ nhà ba mẹ.

Tôi cũng chật vật với công việc nên chung cuộc đã xin nghỉ. Kể từ đó, cuộc sống thực thụ là thảm họa. Tinh thần tôi sút giảm. Tôi chẳng biết mình làm cho thế nào để trụ vững khi mà phải trả những khoản này 12 năm nữa.

Tại sao tôi lại phải trả 100% giá thành nuôi con khi còn chưa được nhận ra con 1 lần. Tôi không đủ kỹ năng kỹ sảo để thuê trạng sư gia đình để lật lại việc này khi phí phải trả cho họ mỗi giờ là 500 đôla. Luẩn luẩn quẩn trong đầu tôi là cảm tưởng: “Tại sao người ta lại làm cho thế này? Tôi có nợ gì cô ta”.

Chính phủ cần trông thấy ảnh hưởng của quy định này lên cuộc sống của nam giới. Bạn gái tôi đã đóng gói đồ đoàn và rời đi năm ngoái. Cuộc chia tay của chúng tôi diễn ra trong lặng ổn thầm.

Theo thống kê, tỉ lệ các mối quan hệ bại trận do các vấn đề liên đới tới trợ cấp nuôi con đeo đẳng từ các mối quan hệ trước rất lớn. Không có gì sửng sốt khi rất nhiều nam giới đã từ bỏ quyền làm cho cha.

Rõ ràng, điều luật này không thích hợp với xã hội đương đại, khi nhiều mối quan hệ chẳng kéo dài. Ai sẽ hỗ trợ cho những người cực chẳng đã phải lên chức bố?

Có hơn 20 nam giới tự tử mỗi tuần, liệu có nên được coi là vấn đề nguy cấp đất nước?

Theo VnExpress