Xúc động những mối tình không chia cách dù ở hai thế giới sinh ly tử biệt

0
343

Hơn 3 năm, ngày nào vợ cũng đưa con ra nằm bên tuyển mộ chồng

Suốt 3 năm liền, người ta luôn thấy tuyển 1 cô gái và tuyển 1 đứa trẻ còn đỏ hỏn nằm cạnh bên nhau trên nấm mồ xanh cỏ ở tuyển 1 nghĩa trang, họ hay thầm thì với nhau cquận gì đó.

Câu cquận đầy xúc động được trang Teepr san sẻ và hàng loạt nhà sản xuất truyền thông đưa tin. Theo đó, tại tuyển 1 nghĩa trang binh sĩ ở San Diego, California (Mỹ), suốt 3 năm vừa qua những người sống gần địa bàn này thường thấy hình ảnh tuyển 1 cô gái trẻ bế theo tuyển 1 đứa bé lọt lòng ra đó, nằm kế bên tuyển 1 ngôi tuyển mộ đã xanh cỏ. Thỉnh thoảng lại thấy cô khóc. Hỏi ra mới biết, người con gái ấy tên là Jane và câu cquận xung quanh co hành động lạ thường này của cô làm cho nhiều người xúc động, cảm mến cô hơn.

Xuc dong nhung moi tinh khong chia cach du o hai the gioi sinh ly tu biet

Cô gái trẻ ngày ngày bồng theo tuyển 1 đứa trẻ lọt lòng nằm thủ thỉ, tâm tư trên nấm tuyển mộ đã xanh cỏ.

Được biết, nghĩa trang nơi Jane thường tiến thoái an táng nhiều người lính đã mất, trong đó có tuyển 1 người lính tên Andrew Budenz, anh tạ thế vì tai nạn xe tương đối. Và Andrew cũng chính là người chồng mà Jane rất mực yêu thương.

Cquận khởi đầu vào khoảng năm 2008, qua tuyển 1 người bạn thân thiết, Jane và Andrew quen biết nhau. Tình yêu khởi đầu nảy nở giữa hai người khi trái tim chung nhịp đập ngay từ lần đầu họp mặt. Tuy nhiên thời điểm đó, Andrew đang là lính đặc nhiệm, làm cho nhiệm vụ ở tuyển 1 nơi cách Jane tương đối xa. Không còn cách nào tương đốic, Jane và Andrew đành phải yêu xa.

Ngỡ tưởng khoảng cách địa lý là rào cản của mối tình đẹp nhưng không phải vậy, đó lại chính là động lực giúp chàng lính luôn hoàn tất tốt nhiệm vụ của mình. Và cquận ái tình nhiều trắc trở nhưng bền chặt ấy đã được minh chứng bằng tuyển 1 cuộc hôn nhân ngập tràn hạnh phúc.

Những tưởng hạnh phúc ấy sẽ kéo dài mãi mãi thì tuyển 1 cơn sốc đã xảy ra với Jane vào năm 2014 khi hay tin người chồng mà cô rất mực yêu thương tạ thế vì tuyển 1 tai nạn xe tương đối. Đó cũng là lúc mà Jane biết được cô mang trong mình giọt máu của Andrew, cái thai đã 12 tuần. Trái tim buồn rầu như nghìn vết dao cứa nhưng người con gái ấy vẫn mạnh mẽ sống để đón đứa con trai chào đời vào năm 2015, đó chính là sự kết tinh của ái tình giữa cô và chồng.

Xuc dong nhung moi tinh khong chia cach du o hai the gioi sinh ly tu biet

Hiện tại con trai của Jane và Andrew đã được 3 tuổi.

Câu cquận cảm động về ái tình của Jane và Andrew, về tình cảm gia đình bền chặt ấy đã làm cho nhiều người không cầm được nước mắt. Kể từ khi con trai chào đời, Jane chọn cách mỗi ngày đưa con trai ra thăm tuyển mộ bố tuyển 1 lần. Ở đó, cô bày ra những bức hình kỷ niệm của hai người và đặt con trai nằm trên đó. “Đây là liệu pháp tốt nhất cho trái tim của tôi. Chỉ có ở đây, tôi mới có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh ấy”, Jane kể. Hiện tại, cậu con trai của hai người đã được gần 3 tuổi, đó cũng là khoảng thời kì mà Jane luôn ở bên chồng dù hai đứa ở hai toàn cầu tương đốic nhau.

“Dị nhân” Quảng Nam hàng chục năm vẫn ôm bức tượng chứa thi hài của vợ để ngủ

Có lẽ từ lâu, cquận ông Lê Vân (62 tuổi, trú phường Hà Lam, quận Thăng Bình, Quảng Nam) đào xác vợ bỏ vào bức tượng thạch cao để ôm ngủ đã không còn lạ với người dân xứ Quảng.Tuy nhiên, đến tận hiện nay, việc có hay không hài cốt của người con gái trong bức tượng mà hằng ngày ông Vân ôm ngủ vẫn là tuyển 1 điều tương đối bí mật không thể bật mí.

Ông Vân bảo, ông lấy vợ, bà Phạm Thị Sang (SN 1957), trước nhất không phải là ái tình. Nhà bà Sang cách nhà ông có mấy trăm mét. Sau khi ông đi nghĩa vụ quân sự về, năm 1975, được mọi người manh mối thì hai người thành chồng thành vợ.

Xuc dong nhung moi tinh khong chia cach du o hai the gioi sinh ly tu biet

Nhà ông Vân có nghề làm cho hương cổ truyền, không những thế, khó bám nghề mà sống. Để có tiền nuôi con, ông thường ngược lên Tây Nguyên ổn để làm cho thuê. Khi thì hỳ hục bán sức mình ở các rẫy cà phê, khi đổ mồ hôi tại công trường làm cho đá xẻ. “Vợ tôi ở nhà tuyển 1 tay vun vén mọi thứ đấy. Bà ấy lành lắm, ở đây ai cũng quý bà ấy hết. Chính vì bà ấy chịu nhiều thiệt thòi nên tôi càng thương bà ấy hơn”, ông Vân tâm tư.

Đầu tháng 3- 2003, khi đang xẻ đá thuê ở Đắc Lắc thì ông Vân nhận được tin vợ ông đã đột ngột tạ thế. Nhận được tin lúc 4 giờ sáng, ông quáng quàng vơ vội bộ xống áo rồi ngay tức khắc ra quốc lộ bắt xe về.

Thương cảm, đau xót trước cái chết đột ngột của vợ, ông Vân như người mất hồn. Ông chả thiết làm cho ăn gì mà cứ ra tha ma nằm phủ phục trên tuyển mộ vợ bất kể ngày hay đêm. Chừng 2 năm sau, trong tuyển 1 đêm vật vờ bên tuyển mộ vợ, chẳng biết quỷ làm cho ma xui thế nào mà ông bỗng lóe lên tuyển 1 cảm tưởng hãi hùng. Ông muốn đưa thi hài của vợ mình về nhà để vợ chồng sớm trưa có nhau.

Ông Vân bảo, khi còn sống, tuy chẳng thề biển hứa hẹn non nhưng trong thâm tâm, ông nguyện sống mái cùng với vợ mình. Lần họp mặt này, ông Vân đã hé lộ tuyển 1 chiến lược kỳ quái mà bất cứ ai nghe cũng thấy hãi hùng. Ông bảo, sau này, khi chết đi, ông cũng sẽ mãi mãi nằm cùng vợ trên chiếc giường của mình.

Chàng trẻ trai suốt 4 năm ngồi bên tuyển mộ vợ

Suốt khoảng thời kì từ khi vợ mất, cứ chiều tối, người dân trong vùng lại thấy anh đến bên tuyển mộ vợ, tuyển 1 mình tự sự những kỉ niệm ngọt ngào thuở xưa. Đó chính là cquận cảm động nhưng không kém phần buồn phiền của anh Nguyễn Duy Bảo Châu (sinh năm 1983, Phú Vang, Thừa Thiên – Huế).

Kể về câu cquận ái tình của mình, anh Châu san sẻ: “Tôi và cô ấy quen nhau từ thời còn học phổ thông. Lúc đó, tôi đi học ở dưới quận còn Hồng thì học ở trường làng gần nhà tôi. Lần đầu chúng tôi họp mặt là khi tôi và lực lượng bạn trong làng đi ctương đối. Chỉ mới gặp nhau lần nhanh nhất nhưng tôi đã thấy có tuyển 1 tình cảm rất đặc trưng. Qua tuyển 1 thời kì hò hứa hẹn rồi tìm hiểu, cả hai đã phải lòng nhau lúc nào không hay. Sau khi tốt nghiệp trung học, tôi thi đậu vào trường Cao đẳng Sư phạm Huế, còn cô ấy cũng trúng tuyển vào Khoa Du lịch – Đại học Huế”.

Xuc dong nhung moi tinh khong chia cach du o hai the gioi sinh ly tu biet

Trong thời kì học ở Huế, tình cảm của hai người được vun đắp dần. Cả anh Châu và chị Hồng đều hi vọng sau ngày tốt nghiệp ra trường sẽ đơn vị tuyển 1 đám cưới và vun đắp tuyển 1 cuộc sống hạnh phúc. Rồi chị Hồng bị bệnh chẳng còn sống được nhiều ngày. Nhìn chị Hồng ngày tuyển 1 héo mòn trên giường bệnh, không tuyển 1 tí đo đắn, anh quy định về nhà xin phép gia đình đơn vị hôn lễ. Đến thời điểm này, anh chẳng thể tiếp diễn giấu mọi người về bệnh tình của chị. Nhưng khi nghe đa số sự thật, từ bố mẹ cho đến các anh em trong gia đình, không tuyển 1 ai chấp thuận để chàng trai si tình đơn vị hôn lễ. Nhưng mặc cho người thân ra công nghiêm cấm, anh vẫn tuyển 1 mực giữ nguyên ổn ý định của mình, nỗ lực cưới chị Hồng làm cho vợ cho bằng được.

Hơn 4 năm trôi qua từ khi đám cưới đầy đau xót ấy, chị Hồng giờ vĩnh viễn nằm yên ổn dưới ba tấc đất. Nhưng ở chốn nhân gian, sợi dây tơ hồng thấm đẫm nước mắt ấy vẫn còn buộc ràng anh Châu.

Hoàng Anh (tổng hợp)