Xót xa tự bạch của một phụ nữ vô sinh do mắc bệnh lậu

0
388

Bạn bè, người thân của P. vô cùng sững sờ khi trước đợt nghỉ lễ 30/4-1/5, trên trang face book tư nhân của cô xuất hiện các status dài kỳ, được bộ máy thành “Hồ sơ bệnh lậu”.

P. anh dũng thừa nhận: Mình từng mắc bệnh lậu. Nguim nhân mắc bệnh và cả chặng tuyến đường dài vật lộn với vi trùng lậu trong thân thể đã được cô nhắc lại 1 cách chân thực, khiến cho cho bạn bè, người thân vô cùng xót xa.

Xot xa tu bach cua mot phu nu vo sinh do mac benh lau

P. san sẻ về bệnh mình mắc trên trang tư nhân

Rất nhiều người trong danh sách bạn bè của P. tưởng rằng đó là chuyện được share lại trên mạng xã hội hoặc chủ sở hữu xinh đẹp bị hack face book.

Nhưng những người thân, những người từng chứng kiến quãng thời kì P. bầm dập trong cuộc hôn nhân và những ai hiểu về người con gái chính trực này thì đều hiểu rằng P. đang nhắc rất thật.

Theo P., cô đính hôn cuối năm 2001, lúc đó 26 tuổi. “Với tuổi này, tôi đích thực là 1 cô gái khờ khạo bước chân vào hôn nhân với nghĩ suy: Bất kỳ ai lấy vợ lấy chồng sẽ sinh con đẻ cái, đều chí thú khiến cho ăn, nuôi dạy con, vun vén gia đình… Rồi tháng ngày cứ thế im bình trôi… đến lúc có thành quả được gọi là Hạnh Phúc”, P. tâm tư.

Sau đính hôn, P. ở nhà 1 năm chỉ ăn và ngủ, nấu cơm và rửa bát. Cân nặng của P. chỉ 42kg. Đầu 2003, cô khởi đầu buôn bán cùng chồng, công việc hơi thuận lợi và bận rộn. Năm 2005, cô có thời kì khoảng 6 tháng đầu năm về quê của bố chồng, lo cơm cháo thu dọn nhà cửa dùng cho những người chăm bố chồng (bị ung thư biểu bì da đầu), nằm liệt 1 chỗ. Sau khi bố chồng mất 1 thời kì thì P. biết chồng có người thương. Mối quan hệ của chồng P. với cô ấy phát sinh từ thời kì bố chồng P. ốm.

Xot xa tu bach cua mot phu nu vo sinh do mac benh lau

Phụ nữ dễ mắc bệnh lậu

Nhớ lại lần phát hiện bệnh, P nhắc: “Khoảng hè năm 2006, chồng tôi nhắc đi tiểu ra mủ, đau buốt. Một vài ngày sau, tôi cũng phát hiện ra dưới đáy quần lót của mình luôn bị ướt như đái dắt, không mùi hôi. Đem chuyện nhắc với em dâu của chồng, cô đưa đến phòng hơim phụ khoa. Tả qua triệu chứng, thầy thuốc chuim khoa buộc phải chồng tôi cũng phải tới hơim. Kết quả xét nghiệm là bị bệnh lậu”.

“Nghĩ như bệnh bình thường, tôi cũng nhắc thầy thuốc cứ cho thuốc để điều trị. Hỏi thầy thuốc cội nguồn do đâu, ông nhắc: “Đây là bệnh xã hội, đã gọi là bệnh xã hội thì phải từ bên ngoài chứ không phải trong nhà được!’. Bác sĩ nhắc vậy nhưng tôi vẫn chẳng hiểu ra khiến cho sao, chỉ thấy chồng tôi trước đó về vừa đe nẹt vừa xuê xoa khi nhắc: “Cô có quen ai bậy bạ không? Lây bệnh cho tôi. Mà ông ấy (thầy thuốc) bảo bệnh có thể do nước sinh hoạt!?’ Tôi chỉ biết vậy. Chẳng nhắc thêm gì.Ngày hôm sau chồng tôi sốt cao. Hỏi thầy thuốc thì ông ta đến tận nơi, tiêm cho mỗi người mũi tiêm độc nhất. Ông ấy nhắc chỉ cần 1 mũi tiêm, thuốc đặc trị nên sẽ khỏi ngay. Công việc, rồi trăm thứ phong toả, tháng ngày trôi đi tôi chẳng mảy may nhớ gì tới định nghĩa “bệnh lậu” nữa. Cũng chẳng có thời kì tám chuyện với ai, ngày đó cũng chẳng được dùng mạng internet phổ cập như hiện tại. Tóm lại, căn bệnh lậu lần đó với tôi chỉ như 1 trận ốm sốt bình thường…”.

Mọi chuyện tưởng đã qua sau lần P. điều trị căn bệnh xã hội. Tuy nhiên, sau đó là chặng thời kì dài vật lộn, vừa lo điều trị vô cơ, vừa lo kiếm sống và trốn chạy những cơn hành tội đánh đập của người chồng vũ phu… Hết điều trị vô cơ, lại đến những vấn đề về gan, thận, béo phì, bế kinh… Công cuộc điều trị bệnh tật của P. kéo dài cho đến hiện nay.

Qua nhiều thầy thuốc Tây và Đông y, dần dần P. được biết, các điểm thưa khi siêu thanh trong tử cung của cô là di chứng của những vết sẹo do vi khuẩn lậu gây ra, phối hợp với nội tiết kém nên không sản sinh tế bào mới thay thế. Thành tử cung bị vôi hóa.

“Tôi nghe xong dế yêu chỉ biết vâng, nước mắt cứ thế chảy không ngừng… Trên xe, tôi nhóm mũ lưỡi trai kéo sụp trán, đeo khẩu trang, đeo kính. Ngồi khóc suốt chặng tuyến đường xe chạy. Nghĩ nhiều thứ, nghĩ tại sao mình đến cơ sự này, có phải kiếp trước mình gây nhiều tội quá không. Tôi sợ chết! Tôi khởi đầu nghĩ tới những việc mà tôi chưa khiến cho được, tôi nuối tiếc nuối. Có chút oán hờn người lây nhiễm cho mình. Tôi thấy thương mình, thấy vô vọng và thấy sợ khi nghĩ cái chết đang đến gần”…

Gặp thầy gặp thuốc, P. hăng hái điều trị và 1 số biểu lộ bệnh đã tiến triển dần. Tuy nhiên, đến hiện nay, cô vẫn phải thừa nhận: “Bệnh lậu vẫn chưa hết. Nó vẫn cư trú trong thân thể tôi”… Đến nay, P. đã nhiều lần vật lộn để sắm cách sinh đẻ nhưng bất thành.

Xot xa tu bach cua mot phu nu vo sinh do mac benh lau

Khi biết mình vô cơ do biết chứng của bệnh lậu, P. đầy đủ suy tàn. Ảnh minh họa

P. tâm tư: “Khi viết những dòng này, tôi đang trên con tuyến đường chữa trị và vẫn tiếp diễn phát hiện những di chứng của vi khuẩn lậu đối với rất, rất nhiều các cơ quan nội tạng, với từng tế bào trên thân thể mình. Đó là con tuyến đường chưa biết bao giờ mới dừng lại!”.P. biết rằng cô không có nhiều tri thức y khoa nên việc san sẻ những nguồn tin về căn bệnh này của mình chẳng hề tiện lợi. Cô cũng lường trước có thể có người nghĩ rằng cô “câu like” nhưng cô vẫn phải viết ra cho hơn 1.000 bạn bè của mình. Mục đích viết lại những quãng thời kì kinh khủng đã qua, theo P là để 1 lần nữa cảnh tỉnh những người còn chủ quan trước căn bệnh này: “Tôi muốn viết, phải viết với ao ước biết đâu lại thức tỉnh được ai đó, nhắc nhở được ai đó… do thiếu tri thức hoặc đang phóng túng, đang thiếu kiểm soát về sinh hoạt tình dục của mình trước nguy cơ lây lan của các căn bệnh xã hội”.

Ngược lại với dự báo của P., sau khi các status về bệnh lậu mà cô đã mắc được đăng trên mạng xã hội, những người bạn, người thân sau khoảnh khắc choáng váng đã san sẻ sự bi cảm, xót xa trước tình cảnh của P. Mọi người đều động viên P tiếp diễn vững vàng, bền chí điều trị bệnh tật, mong cô sớm thoát khỏi những căn bệnh đeo đẳng bên mình.

Nhiều bạn bè của P. chân tình hàm ân sự anh dũng của cô. Bởi lẽ, những sẻ chia chân tình của P. có tác dụng cảnh tỉnh rất mạnh mẽ tới mọi người, về hậu quả lâu dài của 1 căn bệnh xã hội, để từ đó mỗi người có sự tinh thần hơn trong hành vi, có phận sự hơn với cuộc thế của bản thân và những người thân của mình.

Thái Hòa (theo Phụ nữ Việt Nam)