Vụ hắt dầu nhớt vào phản thịt ở chợ Hải Phòng: Tại anh, tại ả, tại cả… con lợn!

0
361

Dư luận lại đang biểu lộ sự cuồng nộ gớm ghê khi xem clip và những hình ảnh đang ngập tràn trên mạng ghi lại nội dung chị Xuyến, 1 tiểu thương, quê ở quận ngoại thành bị 2 đối tượng là bán thịt thịt lợn cùng chợ Lương Văn Can (Ngô Quyền, Hải Phòng) hất thùng nước thải vào người và phản thịt thịt của chị.

Nguyên nhân được cho là, vì thời kì qua giá lợn phải chăng nên xót của, chị Xuyến đã tự thịt mổ, mang lợn của nhà mình đến chợ bán với mức giá phải chăng chỉ gần bằng 1 nửa mức giá chung của chợ.

Khi xem bức ảnh chị Xuyến tội nghiệp ngồi nghệt mặt thẫn thờ đầy cam chịu, xống áo bị dính mất vệ sinh bởi chất thải, cả phản thịt thịt lợn ê hề trước mặt bị dính mất vệ sinh, bản thân tôi cũng khôn xiết cuồng nộ trước hành động của 2 người nữ giới kia.

Dù biết rằng hành động của họ diễn ra trong chợ, mà chốn “chợ búa” vốn đã phức tạp, từ trước tới nay luôn được ngầm hiểu là nơi chẳng thể đòi hỏi sự lịch thiệp, nho nhã, văn minh như bên ngoài xã hội, nhưng vững chắc, không ai có thể bênh vực hành vi côn đồ, xâm phạm trắng trợn cơ thể, của nả của người khác tương tự.

Thậm chí, đó còn là hành vi vi phạm luật pháp, cần được nghiêm trị. Ở 1 xã hội thượng tôn luật pháp, những hành động trên không bao giờ được dung túng, bênh vực. Chưa đề cập, nạn nhân lại yếu thế hơn hẳn so với các đối tượng khai hấn kia.

Song, nhắc đi cũng phải nhắc lại. Chính vì chốn “chợ búa” là nơi đầy phức tạp nên những người sinh hoạt, buôn bán trong đó cũng phải có những luật bất thành văn riêng, để mọi người tuân theo, như 1 thứ thứ tự.

Muốn nắm bắt tình hình thị phần, các bà mẹ, ông bố thường hỏi giá thịt thịt ở chợ bữa nay thế nào? Giá thịt thịt ở siêu thị ra sao? Nghĩa là, tôi và quý anh chị em luôn mặc định, giá các hàng hóa quan hệ lâu dài, hình thức khá giống nhau ở từng gianh giới thường ở mức sêm sêm nhau, không cân bằng không đáng đề cập.

Vu hat dau nhot vao phan thit o cho Hai Phong: Tai anh, tai a, tai ca... con lon!

Trong buôn bán, buôn bán, các cụ nhà ta còn có câu “buôn có bạn, bán có phường”, với ngụ ý việc buôn bán muốn thuận lợi, không phải chỉ tụ hợp, kết bè nhau lại để dễ gây chú ý, dễ buôn bán hơn, mà đây còn là cách để cùng “nhìn nhau mà bán”.

Anh ngồi đầu chợ chẳng thể bán cái giá “dưới đất”, khi ở giữa chợ, các tiểu thương khác đang bán cái giá “trên trời”. Và trái lại! Các hộ còn lại không sợ anh ở đầu chợ hút hết khách (đó chỉ là 1 phần), mà còn lo lắng bởi cách làm cho ăn vô lối, bừa bãi, theo hứng chí tư nhân ấy sẽ gây hoang mang cho anh chị em. Chính điều đó sẽ gây thiệt hại chung cho các hộ buôn bán khác. Đó là về lâu dài.

Còn trước mắt, nhìn 1 tư nhân tự tách hàng, bán phá giá và đang hút nghìn nghịt anh chị em, dù thực tại quan hệ lâu dài hàng hóa không hơn của các hộ kia là mấy, khi mà những người còn lại không ai hỏi han, ngó ngàng, về tâm lý, vững chắc những người còn lại sẽ khó lòng chấp thuận được.

Khi đã không chấp thuận được, nhẹ thì họ phải góp ý, đàm phán với nhau, để đưa về mức giá chung. Nếu không được, họ phải sử dụng các giải pháp mạnh khác. Trong buôn bán, buôn bán, việc sử dụng tiểu xảo, thủ đoạn là cquận không hạn chế khỏi. Có điều, nó ở mức nào và có chấp thuận được hay không thôi.

Trong trường hợp này, chị Xuyến và những người bênh vực chị nghĩ suy rằng: vì lợn nhà chị nuôi, gian hàng của chị trước đó cũng bán đồ khác, nay chị mang lợn nhà mình đến bán thì giá phải chăng hơn là thông thường. Đó là cách nghĩ đúng, nhưng chưa thật sự hợp lý. Đôi khi, không hẳn cứ đúng là được chấp thuận.

Các hộ chuyên buôn bán thịt thịt lợn kia đang bán với giá 80.000-90.000 đồng/1kg, bất chợt chị mang lợn (chẳng biết có đúng của nhà chị nuôi hay không) đến, bán với giá 40.000-50.000 đồng/kg, khi mà quan hệ lâu dài chỉ ngang nhau, cố nhiên, người mua sẽ dồn hết về phía nhà chị rồi.

Vu hat dau nhot vao phan thit o cho Hai Phong: Tai anh, tai a, tai ca... con lon!

Theo tậu hiểu, được biết, trước khi có hành động vô phép kia, 2 tiểu thương đã gọi chị ra trò cquận và còn sử dụng những lời nhắc nhở, dọa dẫm. Nhưng, chị Xuyến đã mặc kệ, không thuận theo ý họ, vẫn hành động theo nghĩ suy của mình.

Đương nhiên, hành động của chị Xuyến không sai. Song, thực tại, hai kẻ hành hung kia cũng không phải quá vô lý. Họ đã cảnh báo, bộc bạch thái độ rõ ràng trước khi hành động. Đương nhiên, là dân buôn bán, tôi và quý anh chị em chẳng thể đòi hỏi họ phải nhắc năng, dặn dò nhẹ nhõm như thầy thuốc tâm lý được.

Vấn đề là, đúng ra, trước bức xúc của các tiểu thương kia, chị Xuyến nên tậu cách khác hợp lý, uyển chuyển hơn. Có thể chị gửi luôn số thịt thịt của mình cho các hộ chuyên bán thịt thịt lợn kia bán giúp. Có thể chị bán sỉ phần đông số lợn ấy với giá hợp lý cho các tiểu thương kia, để mình quay về bán hàng hóa truyền thống của mình.

Chắc chắn, thiệt hại của chị không quá lớn với cách làm cho ấy. Nhưng, đáng tiếc nuối, chị lại chọn cách bán phá giá, để được mục đích tư nhân của mình, mặc kệ sự bực bõ, tức tối của các tiểu thương cùng chợ.

Nghe nhắc, cơ quan chức năng đã vào cuộc dò xét, 2 người đàn bà có hành vi xâm phạm cơ thể, của nả người khác kia vững chắc sẽ bị xử lý thích đáng. Đó là bài học cho họ về hành vi ứng xử của mình, đồng thời, là 1 sự cảnh báo rằng, dù ở bất cứ đâu vẫn phải tuân theo luật pháp.

Nhưng, chị Xuyến, vững chắc giả thiết xét kỹ, nhiều người cũng dành cho chị những lời trách cứ, đáng tiếc nuối kiểu “giá như”: Giá như chị khéo léo hơn. Giá như chị nhún 1 tẹo. Giá như chị đừng chỉ nghĩ cho riêng vài con lợn nhà mình. Giá chị cứ bán giá sêm sêm như các tiểu thương khác, có phải…?

Viết đến đây, bất chợt tôi lại thấy, trong vụ việc này, không chỉ ” tại anh, tại ả” mà còn tại cả CON LỢN nữa! Giá như thịt thịt lợn đừng hạ quá. Giá như người dân đừng adua hò nhau nuôi 1 cách thiếu tính toán như thế.

Giá như cơ quan chức năng hăng hái vào cuộc, đề ra những tiêu chí, định hướng, căn dặn kịp thời cho người dân cày, thì làm cho gì có những cuộc giải cứu và những cquận ồn ào đúng ra không đáng có thế này…

*Bài viết biểu lộ góc nhìn riêng của tác giả.

Đại Kê (Theo Đời sống Plus)