Trao đi lòng thiện, nhận lại phúc báo

0
338

Con người đến với nhau cũng là tương tự. Hôm nay bạn giúp đỡ người khác, thì tương lai khi bạn gặp cạnh tranh sẽ có người hỗ trợ bạn vượt qua cơn hoạn nạn. Đây chính là sức mạnh của tình người.

Trao di long thien, nhan lai phuc bao
Ảnh minh họa.

Thiện lương là sự tuần hoàn, giúp người cũng là giúp mình

Thổ dân Châu Úc thường tiêu sử dụng 1 loại phương tiện để săn bắn rất đặc trưng tên là Bumerang. Đây là 1 loại vũ khí độc đáo có hình chữ V. Điều đặc trưng của loại công cụ này là, khi được phóng đi nhái tỉ không trúng đích nó sẽ quay quay lại chân người ném.

Thiện lương của tôi và quý khách hàng cũng giống như chiếc Bumerang đó, nhái tỉ bạn giúp đỡ mọi người ông Trời sẽ nhất quyết báo ơn lại cho bạn.

Vào thời nhà Minh, ở cổng thành phía đông quận Vô Tích, phủ Thường Châu, tỉnh Giang Tô, có 3 anh em trai, tuần tự là Lã Ngọc, Lã Bảo, và Lã Trân.

Gia đình người anh cả Lã Ngọc có 1 cậu con trai 4 tuổi, vẻ mặt sáng tạo sáng sủa tên là Lã Hỷ, còn gọi là Hỷ Nhi. Năm đó trong thành công ty lễ hội pháo bông rất lớn, Hỷ Nhi cũng theo lũ trẻ gần nhà đi xem pháo bông. Sau đó không rõ vì bởi vì gì, cậu bé bị lạc rồi biến mất không để lại dấu vết. Hai vợ chồng Lã Ngọc mất ăn mất ngủ đi khắp nơi để hỏi thăm tăm tích của con nhưng đều không có phúc đáp.

Lã Ngọc bèn tự mình xuất hành tậu kiếm con trai, bẵng đi đã gần chục năm trời. Tuy nhiên hành trình tậu con như mò kim đáy bể, ông đi mãi đi mãi vẫn không có khiến cho mai gì.

Không tham của rơi, trả lại cho người mất

Lã Ngọc cứ mải miết vừa khiến cho ăn vừa tậu kiếm tin tức của con trai, thấm thoắt đã gần chục năm. Một ngày nọ, khi đang trên tuyến đường ông vô tình nhặt được 1 chiếc túi màu nâu ai đó đánh rơi. Ông tò mò mở ra xem và phát hiện bên trong toàn là vàng.

Lã Ngọc nghĩ: “Sao ai đó lại đánh rơi cả 1 túi vàng thế này? Chủ nhân của túi vàng cứng cáp rất lo lắng, không biết họ có biết tuyến đường tậu lại hay không. Hay là ta cứ đợi ở đây xem xem, biết đâu họ sẽ quay lại tậu.”

Lã Ngọc ngồi đợi cả ngày trời nhưng không thấy ai quay lại. Không còn cách nào khác, ông để lại lời nhắn rồi mang túi vàng tiếp diễn hành trình. Những ngày sau đó, ông phải tới Tô Châu bàn việc khiến cho ăn với 1 người tên là Trần Phong.

Dù mới gặp lần đầu nhưng Lã Ngọc cảm thấy rất mến chiêu tập Trần Phong. Hai người cquận trò như bạn chi kỷ lâu ngày gặp lại. Sau khi bàn xong công việc, Trần Phong bỗng hít thật sâu và thở dài. Ông đề cập rằng, khi đi qua vùng Trần Lưu ông không may đánh rơi chiếc túi màu nâu có hai nghìn lạng vàng, âu cũng là của đi thay người. Nhưng đây là tiền hàng phải trả cho khách, giờ mất rồi đến ngày trả nợ không biết khiến cho cách nào.

Sau 1 hồi hỏi han, Lã Ngọc nhận ra đó chính là chiếc túi ông nhặt được. Ông mừng rỡ đem chiếc túi trả lại cho Trần Phong.

Trần Phong vô cùng xúc động, ông muốn sử dụng 1 số vàng để bái tạ Lã Ngọc nhưng Lã Ngọc nhất định từ chối.

Cha con trùng phùng, mừng mừng tủi tủi

Trần Phong vô cùng cảm kích, mời Lã Ngọc về nhà sử dụng cơm. Vì Trần gia chỉ có 1 cô nữ giới năm nay 4 tuổi, nên Trần Phong ngỏ lời đính hôn gả nữ giới cho con trai Lã Ngọc.

Bị chạm tới vết thương lòng lâu nay, lại thêm tự kỷ khi nghĩ tới con trai không rõ trống mái ra sao, Lã Ngọc bất giác nước mắt tuôn rơi, đề cập lại cquận cậu con trai mất tích của mình và hành trình gần 10 năm đi tậu con nhưng đều bặt vô âm tín.

Trần Phong tỏ vẻ cảm thông và đề cập: “Nhà tôi cũng có 1 đứa con nuôi. Năm nay cháu đã 12 tuổi cùng độ tuổi với con trai huynh. Tôi muốn cho cháu về ở với huynh để nó có thể phục dịch trông nom. Đây cũng coi như 1 tẹo lòng thành hàm ân huynh.”

Trần Phong cho người gọi cậu bé ra chào Lã Ngọc. Cậu bé vừa nhận ra Lã Ngọc đã dâng trào xúc cảm khó tả. Lã Ngọc ngắm nhìn khuôn mặt cậu bé, thấy thân thuộc như đã từng gặp ở đâu đó, lại phát hiện ở trên chân mày phía trái của cậu bé có 1 vết sẹo.

Nhớ lại năm xưa con trai mình cũng bị ngã rồi để lại sẹo, Lã Ngọc thấy thắc mắc nên vội vàng hỏi: “Con là đứa ở đâu, ai đã bán con vào đây vậy?” Cậu bé tư vấn: “Con cũng không nhớ rõ, con chỉ biết ông nội con tên Lã Đại, con từng có bố mẹ, còn có hai người chú nữa. Năm đó con đi cùng bạn xem pháo bông trong thành đã bị người ta dẫn đi và bán con tới đây.”

Lã Ngọc vô cùng xúc động, nước mắt lưng chòng ôm chặt lấy cậu bé và đề cập: “Hỷ Nhi, là cha đây, ta chính là cha đẻ của con đây! Cha đi tậu con bao năm rồi, khi mọi thứ tưởng nghe đâu vô vọng cha lại gặp được con ở đây.”

Cảnh cha con trùng phùng vô cùng đẫm lệ khiến cho cả gia đinh Trần Phong cũng không khỏi cảm động. Lã Ngọc chắp tay bái tạ Trần Phong, nhưng Trần Phong chỉ xua tay và đề cập: “Không dám, tôi thật sự không dám nhận. Tôi mới là người nên hàm ân huynh. Bởi phẩm chất đạo đức cao vợi của huynh, tôi mới có nhân duim đưa huynh về nhà, và cha con huynh mới có thể hội ngộ tại đây.”

Sau đó hai nhà đính hôn cho con trai nữ giới họ, Trần Phong lấy 20 lạng bạc khiến cho lộ phí đi tuyến đường cho cha con Lã Vọng trở về quê.

Thiện tâm cứu người lại là cứu em trai mình

Sáng hôm sau, cha con Lã Ngọc xuất hành trở về quê. Khi đi tới bến sông họ bỗng nghe thấy tiếng cãi cọ rầm rĩ.

Thì ra tại đây vừa xảy ra 1 vụ đắm tàu, rất nhiều mọi người trên tàu đều rơi xuống nước. Những người tốt bụng trên bờ đang khẩn nài dân chài ra cứu nạn. Nhưng những thuyền chài kia đều thấy lợi mà quên nghĩa, muốn được trả công thì mới ra giúp đỡ.

Lã Ngọc nghĩ: “Cứu người là việc gấp lại còn phải đợi trả công thì mới khiến cho hay sao? Cứu 1 mạng người hơn xây bảy tòa tháp. Mình có 20 lạng bạc đây, chi bằng mau chóng đưa cho mấy người thuyền chài để họ mau chóng đi cứu người.”

Nghĩ vậy, Lã Ngọc tự nguyện trả 20 lạng bạc này để cứu người. Nhờ đó mà hết thảy những người gặp nạn đều được cứu hết.

Những người được vớt lên vô cùng cảm kích, họ quỳ xuống bái tạ ân nhân cứu mạng của mình. Bỗng nhiên 1 người trong số đó gọi lớn: “Anh hai, sao anh lại ở đây?”. Lã Ngọc nhìn theo tiếng người vừa phát ra, vô cùng xúc động nhận ra người em thứ ba của mình là Lã Trân.

Lã Ngọc chắp tay ngửa mặt lên trời: “Con vạn lần bái tạ Trời Phật, chính Người đã đưa tuyến đường chỉ lối cho con để cứu em trai mình”. Sau đó Lã Ngọc đề cập lại gần như sự tình tậu gặp được con cho em trai nghe.

Lã Ngọc hỏi Lã Trân: “Thế còn em, vì sao em lại phiêu bạt tới đây?”

Lã Trân bùi ngùi tư vấn: “Từ khi anh rời khỏi nhà cho tới nay cũng gần chục năm rồi. Anh không thơ từ gì cho cả nhà nên mọi người đều lo lắng. Có người còn đề cập anh bỏ mạng ở Sơn Tây mấy năm rồi, chị dâu vì thương anh để tang suốt mấy năm qua. Chăng ngờ vừa mới đây không biết vì cớ gì anh hai lại ép gả chị dâu cho người khác nhưng chị dâu không nghe theo.

Em không tin anh gặp cquận nên đi tậu anh về. Anh à, anh mau chóng về nhà để chị dâu im tâm đi, nhái tỉ muộn em sợ sẽ xảy ra cquận chẳng lành.”

Mưu đồ tư lợi mưu kế bán chị dâu

Lã Bảo là 1 người giao xảo. Ông ta nghe đề cập ở Giang Tây có 1 người đang tậu mua tiểu thiếp nên phát sinh ý đồ xấu xa. Vì vậy, Lã Bảo đã gặp gỡ người đàn ông nọ, gạ bán chị dâu để nhận 300 lạng vàng.

Lã Bảo đề cập: “Chị dâu tôi tính khí khá câu chấp, thuyết phục thế nào cũng không chịu. Vì vậy ông cứ cho người đưa kiệu hoa tới nhà tôi, không cần phải đôi co nhiều lời, chỉ cần nhận ra người nữ giới búi tóc chít khăn tang thì đó chính là chị dâu tôi. Thấy chị ấy hãy tức thì bắt chị ấy lên kiệu và chèo thuyền rời đi là xong.”

Cùng lúc ấy, vợ Lã Bảo là Dương Thị ở nhà cũng tậu cách giúp chồng thực hành tiêu chí. Nhưng cho dù Dương Thị có tư vấn như thế nào, chị dâu vẫn nhất quyết không đồng thuận, mượn cớ để tang chồng để thủ tiết. Lúc ấy đã sắp đến nay lành, chẳng mấy chốc kiệu hoa sẽ tới, Dương Thị không còn cách nào đành sử dụng lời lẽ ngọt nhạt lừa chị dâu đi thay trang phục, cởi bỏ đồ tang.

Có lẽ đây là ý Trời, hại mình cũng là hại người, Dương Thị đi tậu cái búi tóc để sang sửa lại trang phục cho chị dâu, nhưng tới cả 1 cái châm cài tóc cũng không tậu được. Thế là Dương Thị đành lấy châm cài tóc của mình cài cho chị dâu, còn mình thì vấn nhất thời chiếc khăn tang chị dâu vừa cởi ra.

Sai lầm thiên nhiên, người bị cướp lại là vợ mình

Chạng vạng tối hôm đó, vị khách ở Giang Tây cho người đưa kiệu hoa tới gia đình họ Lã. Họ đứng đợi ở trước cổng, vừa nhận ra 1 người nữ giới đầu chít khăn tang liền bắt nhét lên kiệu hoa. Dương Thị gào thét: “Không phải tôi đâu, các người bắt nhầm người rồi! Mau thả tôi ra.” Nhóm người khênh kiệu nhái điếc không thèm quan tâm, mau chóng bê kiệu và đi như bay xuống thuyền đã đợi sẵn.

Sáng hôm sau Lã Bảo trở về, chỉ thấy chị dâu mà không thấy vợ mình, trong lòng lo lắng rối bời vội hỏi sự tình. Chị dâu vừa khóc vừa thuật lại rất nhiều, chỉ nuối tiếc đã chậm chân không cứu được em dâu.

Lã Bảo đau buồn căm thù mình và vô cùng đã biết sửa sai. Nếu không vì 300 lạng vàng khiến cho mờ mắt, thì sao có cảnh vợ mình bị bắt nhầm tương tự.

Đúng lúc đó Lã Ngọc, Lã Trân và cả cháu trai trở về. Lã Bảo vô cùng hổ ngươi, tự cảm thấy bản thân không còn mặt mũi nào đi gặp gỡ anh trai, liền theo cửa sau đi ra khỏi nhà đi mất.

Quả thực, nhân quả báo ứng là quy tắc bất biến trong cuộc sống này. Nếu năm đó Lã Ngọc tham lam lấy túi vàng, thì sẽ chẳng thể tậu lại sức con trai yêu quý lâu nay bị thất lạc. Nếu như ông nuối tiếc của không dám bỏ 20 lạng bạc cho những người thuyền chài, thì sẽ không gặp lại được người em trai lâu nay cách biệt, và cũng không biết được diễn biến nguy cấp ở nhà. Phúc báo liên hoàn ông nhận được là bởi trong tâm có thiện niệm, có từ bi, gieo hạt lành thì sẽ gặt được quả lành.

Người phương Tây có câu đề cập rằng: “Tặng gai cho người, tay ta sẽ chảy máu. Tặng huê hồng cho người, tay sẽ lưu lại hương thơm”. Nếu ta dâng đóa hồng tặng cho người thì tay ta đã thơm rồi, chưa đề cập ta sẽ được đền trả bằng 1 đoá hồng khác. Nhưng nhái tỉ tặng gai cho người, thì giống câu tục ngữ “kẻ gieo gió sẽ gặt bão”, đến lúc ta sẽ nhận lại cả búi gai.

ST