Theo nhân Tướng học, đây mới chính là mẫu người phụ nữ ‘Vượng phu ích tử’

0
410

Một số người đương đại lại cho rằng xuất thân danh gia vọng tộc, chuyên nghiệp đề cập năng, biết khiến đẹp, yêu chồng thương con là “vượng phu ích tử” rồi.

Nhưng như thế nào mới là “vượng phu ích tử” chân chính? Mời quý vị cùng đọc hai câu chuyện sau đây và suy ngẫm nhé.

“Ích tử”: Mẹ dạy con “Tu thân vì dân chúng”

Khấu Chuẩn từ nhỏ đã mồ côi cha, gia đạo nghèo túng, hoàn toàn dựa vào nghề dệt vải của mẹ mà sống qua ngày. Đêm đêm bà Khấu thường vừa kéo sợi vừa dạy Khấu Chuẩn đọc sách, đôn đốc cho Khấu Chuẩn khổ học thành tài.

Sau này Khấu Chuẩn về đế đô dự thi, đậu tiến sỹ. Tin vui truyền về tới quê nhà, trong lúc mẹ của Khấu Chuẩn đang bệnh nặng. Phút hấp hối, bà giao bức họa mà mình tự vẽ cho người nhà là bà đỡ họ Lưu, đề cập rằng:

“Khấu Chuẩn ngày sau cố định sẽ khiến quan, giả như nó phạm lỗi lầm, thì bà hãy trao bức họa này cho nó!”.

Sau này Khấu Chuẩn khiến Tể tướng. Một lần ông mời mấy người bạn tới nhà chúc mừng sinh nhật bản thân, chuẩn bị mở tiệc thết đãi các đồng liêu. Bà mụ họ Lưu cho rằng đã đúng lúc rồi, bèn lấy bức họa của bà Khấu đưa cho ông.

Khấu Chuẩn xem qua, nhận ra 1 tấm “Hàn song khóa tử đồ”, trên bức vẽ đề 1 bài thơ:

“Cô đăng khóa độc khổ hàm tân, Vọng nhĩ tu thân vi vạn dân; Cần kiệm gia phong từ mẫu huấn, Tha niên phú quý mạc vong bần”.

Tạm dịch:

Cô độc dưới ánh đèn đọc sách bao khổ nhọc, Mong con tu thân thành tài dốc sức vì dân chúng; Mẹ hiền bảo ban gia phong cần kiệm, Ngày phú quý sang giàu chớ quên cảnh nghèo hèn.

Bất ngờ nhận được lời di huấn của mẹ, Khấu Chuẩn đọc đi đọc lại rất nhiều lần, bất giác lệ tràn như suối. Thế là ngay lập tức các con phố ai người ấy đi tiệc mừng thọ. Từ đó về sau ông xoành xoạch giữ mình trong lành, yêu thương dân chúng, luôn theo lẽ công bằng không vị lợi cho bản thân, trở thành vị Tể tướng tài đức lừng danh thời nhà Tống.

Theo nhan Tuong hoc, day moi chinh la mau nguoi phu nu 'Vuong phu ich tu'

“Vượng phu”: Vợ khuyên chồng thủ Đức và học tập

Thời Đông Hán, tại Lạc Dương, Hà Nam, xuất hiện 1 vị danh nhân tên là Nhạc Dương Tử. Ông có đạo đức cao thượng, học thức thâm uyên, mọi người đều rất kính trọng. Thành tựu của ông có quan hệ mật thiết với những điều căn dặn và trợ giúp của người vợ.

Có lần, Nhạc Dương Tử nhặt được trên các con phố 1 thỏi vàng của người khác đánh rơi, ông ta cực kỳ mừng rỡ đem về nhà, trao cho vợ, cứ nghĩ rằng người vợ nhận ra vàng sẽ được tỉnh ngộ, cùng chung vui với mình.

Thế nhưng, không ngờ người vợ nhíu mày như có điều nghĩ suy. Bà chẳng hề liếc nhìn thỏi vàng 1 lần nào, rất nghiêm chỉnh đề cập:

“Thiếp nghe đề cập người thanh liêm không uống nước suối Đạo (Chú thích: là tên 1 con suối thời cổ. Truyền thuyết đề cập rằng những ai uống nước suối này sẽ phát triển thành tham tài quên nghĩa); người khí tiết cao thượng không ăn đồ bố thí. Huống chi, ông nhặt được vật quý mà người ta đánh rơi, không nghĩ đến việc trả lại mà muốn bỏ vào túi riêng. Làm tương tự chẳng phải là ô trọc phẩm hạnh của mình hay sao?“.

Nhạc Dương Tử như được dội 1 gáo nước lạnh, lấy khiến hãi kinh, ngay lập tức minh mẫn tĩnh tâm quay lại. Ông cảm thấy vô cùng hổ hang, ngay lập tức đem thỏi vàng bỏ lại chỗ cũ.

Người vợ thấy Nhạc Dương Tử biết lỗi lầm liền sửa ngay, cực kỳ vui mừng và yêu thương, lại căn dặn ông: “Nhân lúc này còn trẻ, hãy ra ngoài bái sư cầu học, mai sau khiến người có học thức to, như thế mới có mai sau“.

Nhạc Dương Tử liền giã biệt vợ rời nhà, đi xa bái sư cầu học. Một năm sau, Nhạc Dương Tử sống 1 mình bên ngoài đã lâu, rất nhớ nhà. Ông bất ngờ trở về nhà. Người vợ hoảng hồn hỏi: “Sao học thành trở về nhanh như thế? Có căn do nào đặc thù chăng?“. Nhạc Dương Tử đề cập: “Thời gian lâu rồi, chính là nhớ nhà. Không có căn do đặc thù nào cả“.

Người vợ hiểu chồng, cực kỳ chăm nom ông ngơi nghỉ mấy ngày. Bà trước cái khung cửi đề cập với chồng:

“Thiếp 1 mình ở nhà dệt vải, cũng rất đơn côi khốn khổ. Nhưng tôi và quý vị hiện nay còn trẻ, chịu chút khổ, đoàn luyện chính mình mới có lợi. Ông xem, thiếp ở nhà dệt lụa như thế: những sợi tơ này rất mảnh, con thoi cứ đi chuyển di lại, từng chút từng chút tích lũy lại, mới dài được 1 tấc. Lại từng tấc từng tấc tích lũy thêm, mới được 1 trượng. Bây giờ giả như lấy những mảnh lụa đã dệt được trên khung cửi, 1 nhát dao cắt đứt đi (bà lấy 1 con dao nhỏ, huơ tay 1 cái), vậy sẽ là phí công nhọc sức, hoang phí mất hết rất nhiều công lao đau đớn và thời kì. Ông ở bên ngoài bái sư cầu học, cũng là như thế. Ông cần phải bền chí không nghỉ, cóp nhặt từng ngày, không dừng tiến bước, mới có thể có thành quả“.

Nhạc Dương Tử nghe vợ đề cập thì rung động sâu sắc. Ông hạ cố gắng, khởi đầu quay lại, 1 lần nữa đi xa cầu học, đến khắp nơi mua minh sư xin thỉnh giáo. Suốt 7 năm không về nhà. Cuối cùng trở thành người đạo đức cao thượng, học thức thâm uyên, được cõi trần tôn kính.

Khi phu nhân của Nhạc Dương Tử chết thật, quan Thái thú tại địa phương cử hành nghi tiết mai táng long trọng cho bà. Triều đình còn phong tặng cho bà mệnh danh “Trinh nghĩa”. Trong sách “Hậu Hán Thư” cũng có ghi lại sự tích “Người vợ của Nhạc Dương Tử ở Hà Nam”.

ĐKN (st)