Tâm thư gây sốc của bà chủ thương hiệu Linh Hương

0
381

Ngày bữa qua, trên trang tư nhân được cho là giám đốc thương hiệu này, lần trước tiên nữ giám đốc san sớt những cạnh tranh cô trải qua và hành trình để đưa thương hiệu Linh Hương đi được đến ngày bữa nay. Dù chỉ là san sớt ngắn nhưng chỉ sau ít phút đăng tải, bài đăng nhận được nhiều giận dữ hăng hái, rất nhiều người san sớt. Bài đăng được chúng tôi giám định có tính nhân bản và tiếp động lực cho giới trẻ rất nhiều.

Tam thu gay soc cua ba chu thuong hieu Linh Huong

Dưới đây chúng tôi có trích nguyên văn bài đăng.

“Có rất nhiều nguyên nhân để gượng nhẹ cho việc có tiếp diễn đeo đuổi say mê hay không, nhưng cái nguyên nhân có 1 không hai để bạn dừng lại đó là bản thân mình buông bỏ say mê.

Hôm nay có bạn nhắn tin cho tôi đề cập rằng: “Em rất yêu mặt hàng của chị, em ra trường đang thất nghiệp mà ba mẹ em không cho bán. Em rất sức ép, em ước được sự ủng hộ của gia đình như chị….”.

Tôi sẽ đề cập cho bạn những gì tôi đã trải qua, và tôi nghĩ bạn sẽ mua ra được định hướng riêng cho mình.

Bố tôi mất khi tôi mới hơn 2 tuổi, có thể tôi bé quá nên chưa từng cảm nhận được tình cha con, cũng chưa bao giờ cảm nhận được tiếng gọi “bố ơi”… nó ấm áp đến nhường nào. Mẹ tôi lúc đó chỉ có mình tôi, bà bị động dao tâm lý nhiều nên có thời kỳ bị mất kiểm soát (người ta còn gọi là điên – tôi chỉ nghe đề cập lại thôi). Sau đó có nhẽ vì thương con quá, và thời kì nguôi ngoai mẹ tôi dần quay lại thường ngày.

Bà lao đầu vào khiến việc, kiếm tiền nuôi tôi và kiếm tiền trả nợ khoản tiền sửa nhà mà bố tôi vay. Tôi nghe đề cập lúc đó nhà tôi nghèo lắm, nghèo đến độ khi vớt bố tôi từ dưới sông Hồng lên (bố tôi bị thuyền đâm) ông còn không có 1 bộ áo quần lành lẽ.

Năm tôi học lớp 2, mẹ tôi muốn đi Malaysia khiến, bởi ở nhà luẩn quẩn ruộng vườn ko đủ sống và lãi mẹ đẻ lãi con, hai mẹ con ôm nhau khóc rất nhiều. Tôi lúc đó nhỏ lắm, tôi chỉ biết khóc, tôi sợ mẹ tôi sẽ không về như ba… Rồi trước ngày mẹ đi, tôi quỳ xuống ôm chân bà: “Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con, mẹ ở nhà mẹ con mình có gì ăn nấy, con không đòi áo quần đẹp đâu” (sau này mẹ tôi thường nhắc lại thế), rồi bà thương con quá, không bỏ đi nữa….

Nhưng sau vụ đó, số nợ nhà tôi lại tăng lên. Đúng là mẹ không đi Malaysia nữa nhưng mẹ cũng chẳng thể ở cạnh tôi, bởi ruộng đồng đâu thể trang trải cho số nợ. Thế rồi mẹ đi khiến giúp việc ở Hà Nội. Tôi ở nhà 1 mình, cái cảm giác bị ăn hiếp, rồi động lòng tôi cứ tự mình đối diện. Tôi chờ 29 Tết để được gặp mẹ mình. Hồi đó tôi hay rúc vào bụi chuối lắm bởi lúc đó tôi có thể khóc. Tôi sợ những ngày khai trường, trung thu, rồi ngày 23 Tết bởi tôi sợ nhận ra những bạn khác được yêu thương và tôi thì tự kỷ. Tôi cũng sợ bạn bè cứ gọi tôi là con bà osin, 1 vài lần trò đùa vô tình của bạn bè khiến tôi đau lắm. Tôi đâm đầu vào học, học và học, co mình lại, không tiếp xúc với ai.

Tôi cứ sống cuộc sống tương tự… Đấy là nguyên nhân tại sao thời kì đầu bán hàng tôi rất ngại và không dám giao du với ai. Nhiều người còn nghĩ tôi kiêu.

Và cuộc thế tôi rẽ sang hướng khác khi tôi bước chân vào đại học. Năm tôi thi đại học được chọn 2 trường Y Thái Bình và Học viện Ngân hàng. Mọi người định hướng khiến thầy thuốc vì đề cập học thầy thuốc ra mới xin được việc, nhà nghèo thế học nhà băng xin kiểu gì. Nhưng vì muốn sống gần mẹ tôi chọn Học viện Ngân hàng, mẹ tôi vẫn đi giúp việc còn tôi vẫn vừa học vừa khiến. Với tôi đó là những ngày tháng tôi thấy rất hạnh phúc. Có thể chẳng được như bạn bè váy áo, du hý nhưng mình được ở cạnh mẹ.

Nhưng đề cập thật nhà băng khó xin việc thật. Và chừng như nó ko dành cho 1 đứa ko có gì như tôi. Tôi vạ vật xin đủ thứ nghề.

Rồi vì nghèo quá tôi mới luyện tập bán hàng trực tuyến, tôi muốn kiếm thêm thu nhập, mà hồi đấy được khách thương bán hàng cũng nhiều đơn lắm. Hồi tôi bán chưa như hiện giờ, không có nhà sản xuất ship đơn toàn tự đi ship, về mẹ nhìn nữ giới bảo: “Con ơi thôi hay đừng đi nữa, đi vầy đen như thế này thì ai lấy mày”. Đầu tiên là bán thêm sau đó mình quy chế chuyện trò với mẹ: “Mẹ ơi con muốn nghỉ khiến việc hành chính kia, con muốn hội tụ bán hàng trực tuyến”.

Mẹ mình khóc lên khóc xuống van lơn: “Tao xin mày, tao đã chịu cực bao lăm năm nay khiến osin nuôi mày đi học, tao không muốn mày bị người ta đề cập không có bố rồi mẹ còn không biết dạy con”. Tôi cũng khóc lóc xin mẹ tin, mẹ hiểu. Sau bao đêm hai mẹ con khóc tương tự thì mẹ lại thua nữ giới. Bà lại đành để tôi chọn con các con phố của riêng tôi.

Tôi buôn bán tôi cần vốn, tôi vay mọi người không ai cho vay. Tôi tự nghĩ cũng đúng thôi. Nhà ko có gì, bố không có, công việc không, nợ thì còn chưa trả hết ai dám cho vay… Và rồi may mắn mỉm cười với tôi, 1 người anh họ sẵn sảng cho tôi vay. Mẹ tôi lại khóc lên khóc xuống: “Tao xin mày, vay nhiều thế lấy đâu ra tiền mà trả…”. Mẹ cứ can nhưng tôi vẫn nỗ lực khiến. Và giả thiết không có cái ngày nỗ lực bỏ đi cái mác Học viện Ngân hàng, nỗ lực tổ lên đầu khoản nợ ngày giờ sẽ chẳng có Linh Hương ngày bữa nay.

Và rồi khi bạn thành công ở 1 chừng độ nào đó, sự ganh ghẻ đố kị với bạn càng ngày càng nhiều. Mình bị đối thủ chơi xấu nhưng mình không bỏ cuộc. Bởi mình biết giả thiết mình chơi xấu lại thì mình cũng chẳng có nhân cách mà đề cập ai. Mình cứ từ từ đứng dậy, nỗ lực khẳng định mình. Nếu chỉ vì chút cạnh tranh mà bỏ cuộc thì ngày bữa nay tôi sẽ ko dám viết những dòng này. Tôi không tự tín mình tốt hết, nhưng tôi tự tín là mình không chơi thủ đoạn. Tôi có thể kiêu hãnh đề cập với con mình: “Mẹ cùng các đồng tổ của mẹ bước bằng đôi chân và trí tuệ”. Tôi đề cập không phải lấy lời ngợi khen, mà tôi chỉ muốn tiếp động lực cho 1 ai đó: “Em à, ai cũng có những cạnh tranh của riêng mình, cố lên em, và rồi em sẽ thành công theo cách của riêng em”…

Vân Lam