Tâm sự đẫm nước mắt của những người mẹ có con bị ung thư

0
382

Bi kịch thế cục người đàn bà mà chúng tôi muốn đề cập đến chính là cô Phạm Thị Kim Thanh (Hùng Sơn, Lâm Thao, Phú Thọ), có nhẽ cô chưa bao giờ muốn có 1 cuộc sống gia đình bình yên và hạnh phúc như lúc này.

Cách đây 3 năm, vào tháng 3 năm 2014, thấy Hải Linh (con trai cô Thanh) đi bảo dưỡng ra máu, cô Thanh đã đưa em đi khám thì nhận được kết quả như sét đánh ngang tai: em bị K thận phải. Việc phát hiện căn bệnh quái ác này đã khiến em phải “từ bỏ” thận phải tại Bệnh viện Việt Đức để có thể được sống tiếp. Từ đó đến nay, Hải Linh liên tục phải nằm viện điều trị với những pháp đồ vô cùng tốn kém.

Cô Thanh tâm can, vào thời điểm phát hiện căn bệnh quái ác, em Linh đang chuẩn bị thi học trò chuyên nghiệp. Đến ngày thi, thấy mình vẫn còn đang nằm viện, Linh khờ khạo đề cập với cô rằng: “Bây giờ các bạn đang thi mẹ nhỉ? Ước gì con cũng được đi thi”. Lúc đó, cô Thanh chỉ biết kìm nước mắt để Linh đỡ buồn. Cũng căn bệnh này đã khiến Hải Ninh bỏ lỡ kỳ thi vào cấp 3 quý giá. Thấy con xót xa, cô Thanh chỉ biết an ủi con: “Không phải buồn đâu con, người ta bảy mấy tuổi vẫn đi học được. Con cũng sẽ khiến được như người ta”.

Tam su dam nuoc mat cua nhung nguoi me co con bi ung thu

Cô Phạm Thị Kim Thanh chỉ mong con mình xoành xoạch được hạnh phúc.

Đến tháng 11 năm 2015, khi vẫn đang đi học lớp 9, em Hải Linh chợt có những cơn đau vùng dây lưng và bơ phờ. Cô Thanh đưa em đi khám lại thì phát hiện khối u di căn sang đốt sống. Lần phát bệnh này, em đã tiến hành 2 lần fakei phẫu. Lần đầu là loại bỏ khối u, sau 12 ngày, em lại tiếp diễn fakei phẫu thay đốt sống L 5. Sau đó, em được chỉ định chuyển đến bệnh viện K3 để hoá trị bởi lẽ, việc thay đốt sống và gắn đinh nhất quyết đốt sống fake đã khiến em chẳng thể xạ trị. Không những vậy, hiện căn bệnh quái ác đang di căn tiếp đốt sống khác khiến việc chuyển di của Hải Linh vô cùng cạnh tranh.

Tam su dam nuoc mat cua nhung nguoi me co con bi ung thu
Hải Linh đang được điều trị tại K3 Tân Triều.

Trên giường bệnh, nhìn Linh xanh lướt, mọi cử động của em đều rất chậm chạp và bơ phờ, thậm chí nhiều lúc cô Thanh phải dẫn từng bước như trẻ mới tập đi khiến cô không khỏi đau lòng. Còn đâu bé Linh của cô vẫn ngày ngày cần cù men theo những con các con phố loanh quanh để đến trường. Cô ám ảnh giả như những hình ảnh ấy trôi mãi vào dĩ vãng…

“Thương con mà đêm nằm cô không sao chợp mắt được. Trẻ con có tội tình gì đâu mà để nó phải gánh chịu nỗi xót xa dày vò. Nếu con có mệnh hệ gì chắc cô chịu không nổi… Hiện tại cô chỉ mong con mình vui vẻ, mạnh khoẻ và hạnh phúc. Dù gia đình có cạnh tranh ra sao, cô cũng gắng công và không bao giờ bỏ cuộc. Hai mẹ con cô sẽ luôn đồng hành cùng nhau!”, cô Thanh nghẹn ngào.

Bệnh tật và đau thương không phải cái kết xót xa nhất, tôi và quý vị chỉ thua cuộc khi bằng lòng từ bỏ niềm tin vào cuộc sống này! Hãy trân trọng từng chốc lát được sống, được kế bên những người bạn yêu thương nhé!

Theo Gia Đình Việt Nam/Kim Thanh