Tại sao thích khách Trung Quốc cam tâm bán mạng vì chủ?

0
370

Thời cổ đại, Trung Quốc có rất nhiều thích khách, nhưng đầy đủ đều hành động 1 mình. Các nhà cầm quyền không bao giờ để thần thế xã hội đen tăng trưởng lớn mạnh vì điều đó sẽ thị oai sự cai trị của họ. Vì vậy, các hàng ngũ chuyên hành nghề giết thịt hại để kiếm tiền khó có thể còn đó được.

Thích khách thi thoảng khi nằm trong 1 doanh nghiệp, cũng không có những quy định hợp lực về hoạt động. Tài năng, tác phong của các thích khách đều khác nhau, câu chuyện về họ cũng vậy, nhưng vẫn có 1 số điểm chung.

Sĩ vi tri kỷ fake tử

“Nam tử chết vì người hiểu mình”, người đề cập câu này chính là Dự Nhượng, sống trong công đoạn đầu thời Chiến Quốc. Ông là người nước Tấn, từng phụng sự cho Phạm Thị và Trung Hàng Thị, không được trọng dụng, không ai biết đến tên tuổi. Sau đó, ông đi theo Trí Bá và rất được trọng dụng.

Trí Bá bị ba nhà Triệu, Hàn và Ngụy đánh bại. Triệu Tương Tử hận nhất Trí Bá, đã quét sơn lên đầu của ông làm cho ẩm khí (vật tiêu dùng để uống rượu). Dự Nhượng tháo dỡ chạy tới Sơn Đông, than rằng: “Sĩ vi tri kỷ fake tử, nữ vi duyệt kỉ fake dung (nam tử chết vì người hiểu mình, nữ nhi đẹp vì người mến họ). Trí Bá có ân trọng dụng tôi, tôi nhất mực phải trả thù cho ông, chỉ tương tự tôi mới không thấy hổ hang”. Vì vậy, ông nhiều lần tậu cách thích sát Triệu Tương Tử, nhưng đều bất thành, chung kết đành phải tự tử.

Ngoài Dự Nhượng, các thích khách nức danh như Chuyên Chư, Nhiếp Chính, Kinh Kha cũng đều vì báo ân ân chủ mà hành động. Song họ lại không giống với Dự Nhượng. Trí Bá trọng dụng Dự Nhượng là vì nhìn ra thiên tài của ông, yêu quý nhân phẩm của ông, chứ không phải muốn để ông đi làm cho thích khách, sống không trong lành. Đó là 1 sự tôn trọng đến từ đáy lòng, vì thế Dự Nhượng mới ao ước báo ân đại ân đại đức, thề chết để trả thù cho Trí Bá.

Tai sao thich khach Trung Quoc cam tam ban mang vi chu?
Kinh Kha hành thích Tần Thủy Hoàng nhưng chiến bại. Ảnh: 163.

Tuy nhiên, Công tử Quang của nước Ngô, Nghiêm Trọng Tử của nước Hàn, Thái tử Đan của nước Yên ngay từ đầu đã đối đãi với Chuyên Chư, Nhiếp Chính, Kinh Kha như 1 công cụ giết thịt người, không có sự tôn trọng. Đó đều là những sự đàm phán rất rõ ràng giữa hai bên.

Chuyên Chư và Nhiếp Chính đều là nhất giới võ phu, không tính toán chính trị, chỉ cần người khác cấp tiền vàng là cam tâm để họ sai khiến, bán mạng vì người khác. Kinh Kha có phần trí trá hơn, Thái tử Đan muốn ông hành thích vua Tần, nhưng ông không mấy hài lòng. Trước mặt chẳng thể từ chối, vàng bạc châu báu kiếm đủ, ngựa xe mỹ nữ thỏa sức tận hưởng, nhưng lại luôn mượn cớ chờ đồng bọn cùng hành động, do dự mãi đến khi Thái tử Đan đốc thúc mới chẳng thể không ra tay.

Trọng lời hứa hẹn, không màng tử sinh

Thời Tiền Tần, quyền lực cai trị cốt yếu là cha truyền con nối. Đối với những người có xuất thân hèn mọn, giả định muốn giành được vinh hoa phú quý thì chỉ có thể dựa vào kỹ năng cũng như nỗ lực của mình. Đặc biệt là đối với những người không nhiều năm kinh nghiệm mưu lược, mưu sinh bằng vũ lực, ngoài sinh mạng của mình, bản tính họ cũng chẳng có tiền trình gì hơn.

Hơn nữa, sự tránh cho con tuyến đường thăng tiến cũng tạo nên sự khó khăn vô cùng ác liệt. Để nhân tiện lợi được trọng dụng hơn, thuộc hạ cần phải có điểm tốt khác, để giúp chủ sở hữu bớt hao tâm. Lâu dần, đạo đức luân lí hành nghề hình thành. Những việc đã hứa hẹn, nhất mực phải làm cho được, “1 lời hứa hẹn tựa ngàn vàng”.

Nghiêm Trọng Tử muốn giết thịt quân thù chính là Hiệp Lũy, tướng của nước Hàn (1 trong 7 nước lớn thời Chiến Quốc), nên đã mang vàng bạc châu báu tới cho Nhiếp Chính. Nhiếp Chính đề cập: “Tôi vẫn còn mẹ già, tính mạng của tôi chẳng thể nào tùy nhân tiện giao vào tay người khác được”. Sau khi người mẹ tắt hơi, Nhiếp Chính mới đồng ý giúp Nghiêm Trọng Tử. Ông rất cẩn trọng khi nhận lời đối phương, 1 khi đã đồng ý, sẽ nhất quyết hoàn tất nhiệm vụ, chẳng hề màng tới tính mạng của mình.

Tai sao thich khach Trung Quoc cam tam ban mang vi chu?
Nhiếp Chính xông vào phòng thích sát Hàn tướng Hiệp Lũy. Ảnh: Sohu.

Một số thích khách có quan niệm riêng về trị giá, giữa chừng phản bội bổn phận. Thời Xuân Thu, Tấn Linh Cung vô đạo, đại thần chấp chính Triệu Thuẫn khôn xiết khuyên dăn. Song Tấn Linh Công không nghe, phái Tư Nghê đi thích sát Triệu Thuẫn. Tư Nghê lọt vào nhà Triệu Thuẫn từ sáng sớm, phát hiện Triệu Thuẫn đã sớm thức dậy, mặc xong triều phục, chuẩn bị thượng triều, nhưng vì thời kì vẫn còn sớm, nên ngồi nhắm mắt nhắm mũi ngơi nghỉ.

Thấy Triệu Thuẫn 1 lòng vì quốc sự cũng như sự nhiệt thành của ông, Tư Nghê thực thụ chấn động, than rằng: “Triệu Thuẫn dù ở trong nhà cũng vẫn không quên cung kính, quả đúng là chủ sở hữu tốt của dân thường nước Tấn! Sát hại chủ sở hữu của dân thường là bất trung. Tuy nhiên, giả định không làm cho theo mệnh lệnh của quốc quân, lại không giữ được tín nghĩa. Giữa hai điều này, dù phạm vào điều nào thì thà chết vẫn hơn”. Cuối cùng ông đập đầu tự vẫn.

Cải trang tốt, tăm dạng ẩn mật

Điều cấp thiết nhất khi mà tiến hành thích sát là cần phải bảo mật tốt, phải giấu được ý đồ và thân phận thực thụ của mình. Chỉ khi quân thù không chút nghi ngờ thì việc thích sát mới có thể nhân tiện lợi thành công.

Chuyên Chư fake dạng thành người đưa thực phẩm, Kinh Kha fake làm cho sứ thần hiến khu vực, đều tiếp cận đối tượng thành công. Sau khi Kinh Kha chết, bạn tốt của ông là Cao Tiệm Ly vì muốn trả thù cho ông, nên đã tiêu dùng tuyệt kỹ gảy đàn trúc để lôi kéo sự chú ý của Tần Thủy Hoàng. Tần Thủy Hoàng thích nghe nhạc bèn làm cho hỏng đôi mắt của Cao, để Cao có thể đến gần và đánh đàn. Cao Tiệm Ly đã gắn chì trong chiếc đàn trúc, văng cả cây đàn về phía Tần Thủy Hoàng, nhưng nuối tiếc là không trúng.

Dự Nhượng vì muốn giấu giếm thân phận, nên đã cải tên họ, tự nhận hình phạt đi làm cho thợ sửa WC. Khi Triệu Tương Tử đi bảo trì, tim đập nhanh hơn, cảm giác kỳ lạ, cho người đi tậu kiếm, bắt giữ Dự Nhượng, tậu ra thân phận thực thụ của ông. Song Triệu Tương Tử cảm thấy Dự Nhượng rất trọng nghĩa khí nên đã thả ông ra.

Sau đó Dự Nhượng đã tự quét sơn lên thân thể mình, biến thành 1 người kinh rợn, lại cạo râu mày, cải diện mạo, trá hình thành 1 tên ăn xin. Khi vợ ông gặp ông, bà sửng sốt đề cập: “Diện mạo ăn xin tương tự không giống chồng của ta chút nào, nhưng vì sao giọng đề cập lại giống tương tự chứ?”.

Sau đó, Dự Nhượng còn nuốt than lửa, cải cả giọng đề cập, đầy đủ biến thành 1 người câm. Ông nấp dưới chân cầu để chuẩn bị mai phục Triệu Tương Tử. Song vận may không đến, ngựa của Triệu Tương Tử hoảng sợ, và Dự lại bị phát giác, hành thích không thành.

Tai sao thich khach Trung Quoc cam tam ban mang vi chu?
Dự Nhượng nấp dưới chân cầu mai phục Triệu Tương Tử nhưng bất thành. Ảnh: Sohu.

Dự Nhượng mới chỉ là tàn hại thân thể của mình nhưng Yếu Ly còn hơn thế. Để thích sát thành công, ông đã hy sinh cả vợ con của mình. Sau khi Chuyên Chư hành thích Ngô vương Liêu, Hạp Lư (Công tử Quang) đã trở thành vua Ngô. Con trai của Liêu là Khánh Kỵ lưu vong bên ngoài, trở tình thật đầu đại hoán vị của Hạp Lư. Ngũ Tử Tư giới thiệu Yếu Ly cho Hạp Lư. Yếu Ly đề cập với Hạp Lư rằng: “Tôi nhỏ người vô lực, yếu cản không nổi gió, nhưng tôi có thể giết thịt Khánh Kỵ cho ngài”.

Hạp Lư không tin, Yếu Ly bèn đề cập: “Đại vương, ngài hãy giết thịt chết vợ con tôi, công khai thiêu đốt thi hài của họ ở chợ, tro tàn bay đi, rồi hãy tiêu dùng tiền vàng mua tôi về. Như vậy, khi tôi đòii bên Khánh Kỵ, cứng cáp sẽ lấy được lòng tin của hắn”. Hạp Lư làm cho theo kế đó, muốn Yếu Ly hầu cạnh Khánh Kỵ. Khánh Kỵ thấy ông gầy yếu tương tự, dáng người như vô hại, quả nhiên đã cho ông hầu cạnh.

Kết quả, khi ở trên thuyền, Yếu Ly đã tiêu dùng chiếc giáo ngắn, đâm thuận chiều gió, thích sát Khánh Kỵ. Ông gầy yếu tương tự, khi đâm giáo còn phải mượn trợ lực của gió. Song ông lại giết thịt chết được Khánh Kỵ, 1 người võ nghệ vô song, hoàn toàn đều là dựa vào lúc đối phương không phòng ngừa.

Tuy nhiên, Nhiếp Chính lại là 1 ngoại lệ. Người này võ nghệ cao cường, trực tiếp tiến công Hàn tướng Hiệp Lũy khi đang ngồi trong phủ, xông tới thích sát ông. Hậu vệ Lâm Lập kế bên Hiệp Lũy chung kết lại chẳng thể ngăn được ông, bị ông chém nhiều nhát. Cuộc đời can đảm không cần phải fakeng fakei, sát thủ vô lương không cần phải hóa trang.

Theo Zing