Nỗi đau thầm kín của người đàn bà từng bị xâm hại

0
379

Noi dau tham kin cua nguoi dan ba tung bi xam hai

Nạn nhân bị lạm dụng tình dục trẻ em luôn trong hiện trạng bất ổn về xúc cảm.

Tôi ngồi trên ghế, tay nắm chặt thành nắm đấm, nước mắt chảy dài xuống má. Sao chúng có thể làm cho điều này với tôi? Tôi chỉ là 1 đứa trẻ! Chúng đã lấy đi sự thơ ngây, sự tin tưởng, sự lặng và cảm giác an toàn của tôi. Chúng đã lấy đi kỹ năng kỹ sảo yêu và được yêu thương của tôi. Chúng đã lấy đi “mạng sống” của tôi. Làm sao chúng có thể làm cho vậy?

Mỗi tháng, mỗi tuần, mỗi ngày sau khi phát hiện ra mình là nạn nhân của việc lạm dụng tình dục trẻ em, tôi luôn bị cuốn vào cơn lốc xoáy xúc cảm. Trái tim tôi tràn ngập cơn cuồng nộ, và tôi hình dung về những gì mình có thể làm cho giả như lũ bất lương đó xuất hiện trước mặt.

Những mộng ảo này cho tôi ý nghĩ rằng mình có thể kiểm soát được sự việc dù rằng thực tiễn tôi không phải làm cho được gì. Chúng bỏ đi, để lại tôi phải ứng phó với những hậu quả từ hành động của chúng.

Lạm dụng tình dục trẻ em là hành vi suy đồi bậc nhất vì nó cướp đi bản năng basic của trẻ em là nhận mặt và thân thiết với người khác. Khi bản năng riêng tây nhất của trẻ bị phá hủy, chúng sẽ mất kỹ năng kỹ sảo liên kết với phần còn lại của toàn cầu.

Noi dau tham kin cua nguoi dan ba tung bi xam hai

Sự lạm dụng tình dục đã khiến cho đứa trẻ tự trách và tách mình ra khỏi phần còn lại của toàn cầu.

Đứa trẻ phải sống tiếp với sự cạnh tranh trong việc tạo ra và đùm bọc cho ranh giới của nó. Nó phải gắng công tậu ra ngôn ngữ và khẳng định nhu cầu của mình. Cố gắng tậu kiếm ai đó có thể giúp nó cảm thấy an toàn. Đứa trẻ đó sẽ hoàn toàn dựa dẫm vào người khác về mặt tinh thần bởi vì nó cho rằng mình chẳng thể tự đùm bọc bản thân. Không ai có thể đề cập hết được những thiệt hại mà tai nạn này đã gây ra cho chúng.

Tôi thú thật là TÔI – MUỐN – TRẢ – THÙ. Mỗi lần chúng chạm vào tôi hay bắt tôi phải chứng kiến những điều mà tôi không muốn đề cập ra ở đây, tôi chỉ muốn bắt chúng chịu đựng gấp nhiều lần như thế. Chẳng lẽ tôi không có quyền bắt chúng trả giá sao? Ai sẽ trả lại cho tôi trong những năm tháng đã mất? Làm cách nào lấy lại tuổi thơ dại cho tôi? Bởi vì những gì họ làm cho đã khiến cho tôi cảm thấy mình rếch rác, vô dụng và vô cùng mắc cỡ. Ai có thể khiến cho tôi sạch sẽ trở lại?

Phần đáng buồn nhất của thực tiễn là mọi thèm muốn báo thù đều chỉ là trong hình dung. Những con quái thú này sẽ không bao giờ bị đưa ra sức lý, ít nhất là không phải đa số trên toàn cầu này. Chúng được tự do đi lang thang trên đường phố, khi mà các nạn nhân bị chúng thương tổn chỉ có thể tự đương đầu để sống với thể xác và tâm hồn vỡ vạc nát.

Trong công cuộc tậu kiếm công lý, tôi đã trở thành tù nhân cho sự rầu rĩ của chính mình. Suy nghĩ và xúc cảm của tôi bị vung phí bởi sự hận thù. Những kí ức đau thương cứ như 1 bản nhạc hỏng bị chơi đi chơi lại nhiều lần.

Khi tôi quy định rộng lượng thì đó không phải là cho chúng, những kẻ đã hãm hại tôi, mà là cho chính bản thân mình. Khi tôi chẳng thể đổi thay được dĩ vãng, thì sự rộng lượng cho phép tôi viết lại ngày mai cho mình. Tôi vẫn chưa lành ngay được, vẫn phải đối mặt với ác quỷ vào ban đêm nhưng đó là sự bắt đầu cho sự tự chữa trị.

Tôi đã nghe những nạn nhân khác nhắc rằng bạn ấy không bao giờ có thể rộng lượng hay tự chữa lành vết thương cho mình. Nhưng tôi lại tin rằng có thể rộng lượng được thì mới chữa trị được. Nếu bạn không để mọi sự qua đi thì chẳng thể sống tiếp được. Khi còn bé, tôi đã bất lực khi người ta thương tổn mình. Nên giờ đây cách độc nhất vô nhị mà tôi có thể có sức mạnh sống tiếp là từ khước cho phép hung phạm tiếp diễn thương tổn tôi. Cách độc nhất vô nhị để làm cho được điều đó là hãy rộng lượng đi.

Chữa bệnh là 1 công đoạn lâu dài. Tôi đã học được rằng mình phải có tinh thần quy định rộng lượng nhiều lần. Đôi khi tôi cho rằng mình đã rộng lượng được rồi nhưng những cơn cuồng nộ thân thuộc vẫn cứ tăng lên thường ngày. Tôi cũng không biết phải mất bao lâu, nhưng tôi sẽ đến được lúc đó, từ từ nhưng vững chắc.

Sự rộng lượng không có nghĩa là quên. Khoan dung là 1 chọn lựa mà tôi làm cho liên tục để xóa bỏ những gánh nặng dù rằng chẳng bao giờ quên những gì đã xảy ra. Trải nghiệm đó sẽ luôn là phần bí mật bao lấy cuộc sống của tôi. Nhưng tôi sẽ rộng lượng chúng, đó là những miếng ghép tăm tối nhưng vẫn không thể xem nhẹ phải xếp vào để hoàn tất bức tranh đời sống của tôi, chứ không biến chúng thành gánh nặng để chịu đựng mỗi ngày.

Có lẽ điều khó làm cho nhất của việc này chính là buông tha chính bản thân mình. Mỗi đứa trẻ bị xâm hại đều tự trách vì đã để mình bị lạm dụng. Tại sao mình không chạy hoặc la lên để được giúp đỡ? Tôi đã làm cho gì để khiến cho họ đối xử với tôi theo cách này? Tôi có phải là 1 đứa trẻ tinh nghịch không?

Để chữa lành, tôi phải học cách rộng lượng cho chính mình. Tôi dễ bị thương tổn và đã không có kỹ năng kỹ sảo tự vệ. Tôi đã chọn trốn hạn chế nên mới nhắc láo. Tôi chưa từng bao giờ có tuổi thơ, nhưng tôi sẽ không bo bo giữ lấy nó và chống lại bản thân mình nữa. Đó không phải là lỗi của tôi.

Những kẻ phạm tội không xứng đáng với sự rộng lượng của tôi, nhưng tôi xứng đáng được tự do. Tôi không cần phao phí nhiều năm tự nhốt lại trong nhà pha dĩ vãng của mình.

Sự rộng lượng đặt nền tảng cho câu chuyện của tôi về sự cứu chuộc. Nó cho phép ân sủng của Thiên Chúa được biểu đạt qua nỗi đau của tôi. Tôi không muốn là người vừa thoát khỏi thảm kịch; Tôi muốn câu chuyện của mình là sự thắng lợi. Sự thắng lợi đó bắt đầu khi tôi mở khóa cửa nhà pha của mình và bước ra sống thế cục như nó vốn được dành cho bản thân tôi.

Nếu bạn cũng đang phải chứng kiến người thân của mình trải qua những thương tổn giống tôi, tôi kỳ vọng bạn sẽ có sự nhẫn nại để giúp họ vượt qua thời kỳ này. Hãy rộng lượng và giúp họ lượng thứ bản thân. Nếu họ trút sự tức giận, đau khổ lên bạn thì hãy nhẫn nại vì những xúc cảm này rất không thể xem nhẹ cho việc điều trị của họ.

Sự bình phục có thể mất vài tháng, thậm chí vài năm. Nhưng đừng vội vàng, hãy để công đoạn bình phục từ từ diễn ra. Bạn không phải là người trong cuộc nên bạn chẳng thể hiểu những gì mà các nạn nhân kiểu này đã trải qua.

Tóm lại, đó là cả 1 công đoạn cạnh tranh và tôi không giả vờ rằng mình đã vượt qua được nó. Tôi vẫn có lúc còn tức giận và không vui. Nhưng thời kì sẽ chữa lành chúng. Những cơn đau đó sẽ chẳng thể cản trở tôi đi tiếp con đường đời của mình. Tôi tự thề với bản thân rằng mình sẽ vượt qua được.

Theo Tinnhanhonline.vn