Những người đàn bà chưa bao giờ có hoa và quà ngày 8/3

0
382

Thầm im mưu sinh nơi phường thị

Ngày đẹp trời, ngày mặc cả nước đang vui nhộn bên game, tiệc tùng, đàn hát… Chúng tôi giới hạn chân tại tòa nhà đang sang sửa trong ngõ hẻm thuộc các con phố Nguyễn Du, TP. Hà Tĩnh, giữa đống cát, sỏi, xi măng, sắt thép bề bộn, những người thợ xây và phụ hồ đang mải mê khiến việc, quan sát loanh quanh tòa nhà đang sửa chúng tôi thấy bóng vía của 5 người đàn bà đang xúc từng xẻng cát, sỏi phụ giúp cho thợ chính. Dáng người nhỏ bé nhưng thao tác của các chị lại rất nhanh nhẹn khiến những công việc tưởng rằng chỉ dành cho đàn ông này.

Lẫn với đất cát, màu áo nâu nâu, chúng tôi gặp và cthị xã trò với chị Nguyễn Thị Minh, người Cẩm Xuyên, 1 phụ hồ khiến việc tại đây, qua lời chào hỏi về gia đình cũng như công việc được chị tâm can, “nhận khiến với tổ ngũ thợ cùng xóm lâu rồi nên chú trọng đi khiến xong nhà nầy còn đi khiến nhà hơic nên tôi cũng không biết tới ngày 8/3 nữa.

Nhung nguoi dan ba chua bao gio co hoa va qua ngay 8/3
Phận đời những người đàn bà mệt mài mua công việc trong ngày lễ 8/3

Chị Minh cũng san sớt, chú hỏi tôi mới nhớ nhưng đối với những cần lao chân tay như chúng tôi thì ngày lễ gì cũng như ngày thường ngày hơic. Với các chị, “ngày quốc tế đàn bà” không có gì đặc thù, vẫn đi khiến đủ công và nhận số tiền 180 ngàn đồng/ ngày lo cho cuộc sống gia đình là vui rồi.

Dù biết đàn bà khiến thuê việc này khó nhọc nhưng vì cần lao chân tay từ nhỏ cộng với tiền ngày công hơi cao so với khiến nông nên chị vẫn gắn bó đến nay đã được 3 năm, cũng không thấy vấn đề gì.

Tranh thủ giờ giải lao chị Như trong khuôn mặt cháy sạm đen mới 38 tuổi mà trạc như tuổi 45 đề cập, đối với nghề này đi khiến từ 6h sáng, chấm dứt công việc lúc 6h tối, lập trình cứ lặp đi lặp lại dù ngày mưa hay nắng, dù ngày thường hay ngày đặc thù (ngày 8/3 ngày quốc tế đàn bà).

Nhung nguoi dan ba chua bao gio co hoa va qua ngay 8/3
Bận công việc mà các chị người cần lao quên đi cả ngày lễ của phái nữ mình

Bên kia con các con phố là 1 quầy bán hoa, những bông hồng, bó hoa tươi đang đượp lượt người gạnh vào xem mua, tôi cười đùa hỏi những ngày này chồng chị tặng quà gì, hay là chị thích món quà gì nhất? chị Vui quê Cẩm Hưng, Cẩm Xuyên cười và đề cập; “chẳng cần gì đâu, miễn là đi khiến đủ ngày công thôi. Câu cthị xã đang dang túa thì phải giới hạn lại với đôi tiếng gọi “cho thêm xô hồ”. ít viên gạch nữa nhé”.

Cách trọng điểm Tp. Hà Tĩnh khoảng chừng 5km, bên tuyến các con phố tỉnh lộ 19, xuôi về thị xã Lộc Hà chúng tôi cũng tiếp cận rất nhiều đàn bà chọn nghề phụ hồ để kiếm sống. Trên tuyến các con phố này đang nhộn nhịp người đi chơi, người mua bán hoa trong ngày lễ, thì chúng tôi gạnh lại bên các con phố nơi có rất nhiều đàn bà đang đi mua việc.

Được cái tài ăn đề cập khéo nịnh, “Khi hỏi các chị có biết bữa nay 8/3 không? 1 đàn bà tầm tuổi ngoài 40 có nụ cười tươi như hoa đề cập nhỏ “Biết chú ạ”! Nhưng vì điều kiện cuộc sống nên chúng tôi phải lam lụng chứ, ruộng đồng ít, nghề muối chúng tôi thì không ai mạn mà vì muối hạ giá. Công việc không mua được đành phải đi khiến phụ giúp các thợ xây trong làng”.

Thế ngày này khiến về chắc cơm ngon canh ngọt, hoa thơm có sẵn chứ? “nhà nghèo lắm, chồng có tiền đâu mà mua hoa với quà để tặng hè, chị Thanh Thu đề cập nhẹ.

Giá như đổi hoa… lấy tiền

Trong xã hội mỗi người có 1 cuộc sống riêng, mỗi niềm vui – nỗi khổ riêng, không ai giống ai. Đối với những đàn bà đang đêm ngày vật lộn với công việc khó nhọc họ là những lát cắt “mỏng” trong căn số của những người đàn bà nghèo túng mua về đô thị kiếm việc khiến với 1 ao ước bình dị là kiếm thêm thu nhập để trang trải cho cuộc sống gia đình và chăm lo con cái học hành. Nhưng không phải ai cũng đạt được mục đích ấy.

Chia tay những nữ phụ hồ, chúng tôi mua gặp các chị lao công khi trời về đêm. Thời tiết se lạnh nhưng các chị lao công vẫn quần quật việc dọn bảo dưỡng tại chợ tỉnh Hà Tĩnh.

Nhung nguoi dan ba chua bao gio co hoa va qua ngay 8/3
Cùng chhung tình cảnh với các chị người cần lao cần lao, những chị lao công cũng đang dồn cực kỳ quét dọn bảo dưỡng tô thêm cung các con phố xanh sạch đẹp

Trong chiếc khăn mùi xoa là những chiếc khẩu trang dày trịch người đàn bà sái 50 tuổi đang lúi cúi đẩy từng chiếc xe thùng. Để mua được câu giải đáp về ngày 8/3, chúng tôi tiến gần chào người đàn bà rồi bắt cthị xã, không ngại ngần chị lột khẩu trang của mình rồi mỉm cười đề cập “cũng có gì đâu, vì miếng cơm manh áo thôi. Với lại, nghề nó “bén” nên cũng chẳng biết thế nào”.

Chị L quê Thạch Hà (Hà Tĩnh) Gắn bó với công việc dọn bảo dưỡng được hơn 5 năm nhưng chưa năm nào chị L nhớ ngày mà các phái mạnh tôn vình mình nữa. Bởi những ngày này lượng rác thải nhiều hội tụ ở gian hàng hoa tươi và rau củ quả, nên khối lượng công việc của các chị cũng tăng.

Chia sẻ về công việc chị Hà Thị L cho biết, “nhiều lúc đi dọn trên các tuyền các con phố nhận ra nhiều rác mới nhớ lại là ngày lễ, nhưng cũng vì cái nghề nghiệp, vì miếng cơm manh áo rồi đành câm nín. Nhưng tôi vẫn không ao ước gì hơn ngoài việc hoàn tất được việc đã giao, bên cạnh đó mình cũng đã già rồi dọn sạch con các con phố cho lớp thanh niên nó được vui chơi sạch sẻ là tôi tha hồ”.

Ngày 8/3, với nhiều đàn bà hơic được quây quần cùng gia đình trong 1 bữa cơm ấm áp, được nhận những bó hoa tươi tỉnh, những món quà ý nghĩa thì với những người đàn bà loanh quanh năm tổ nắng, tổ mưa mưu sinh, ngày đặc thù này chỉ thuần tuý là hoàn tất cho xong công việc và trở về đúng giờ. Miễn sao có tiền để trang trải cuộc sống và lo cho con cái học hành.

Những người đàn bà cần lao chân tay, nữ lao công… vẫn mải mê bên công việc mà họ đã quên đi rằng ngày 8/3 ngày mà đa số 1 nửa toàn cầu đều được tôn vinh.

Bõ mặc lời chúc, hoa… để đổi những đồng bạc từ mồ hôi nước mắt họ đang cần những tấm lòng hướng về họ.

Nguyễn Đạt