Nhớ mãi màu bằng lăng tháng năm

0
364

Chẳng riêng gì màu phượng vĩ, chẳng riêng gì giọng ve khi cái nắng chớm hè đổ xuống khởi đầu gay gắt, mỗi sáng sớm ra, nhìn lên hàng cây trên những con con đường mình đi qua, màu bằng lăng tím ngăn ngắt như nỗi niềm chờ chực. Tháng Năm, mùa của bằng lăng, mùa của nỗi nhớ, mùa của chờ chực, và mùa của những kỷ niệm đâu đó chợt ùa về…

Nho mai mau bang lang thang nam

Hoa bằng lăng đề cập bao kỷ niệm – Ảnh: Internet

Ðã bao mùa đi qua, mà sao 1 buổi sáng tự dưng, tôi vẫn giật thột khi tự nhiên gặp màu hoa bằng lăng dịu lại trong nắng, chợt ngỡ ngàng trước con con đường qua 1 đêm giờ đã tím bằng lăng. Bằng lăng tợ hồ như 1 thiếu nữ đã trải nghiệm nhiều, nuối tiếc nhiều những niềm nỗi xưa xa. Bằng lăng cứ âm thầm nhuộm tím miền ký ức chưa xa, đẹp như những trang thơ trong cặp học sinh. Nhẹ bước dưới tán bằng lăng, cứ sợ mình sẽ làm cho xao động 1 miền ký ức thẳm nơi xa ấy.

Chẳng nhớ đã đọc ở đâu đó những dòng chữ đề cập về mùa bằng lăng, khi mà màu tím ấy gợi nhớ bao điều mơ mộng, gắn liền với nhiều kỷ niệm của 1 thời còn cắp sách đến trường. Như 1 nốt nhạc đánh dấu mối tình đầu của đôi trai gái trên sân trường, hay chứng kiến những tháng năm bên nhau đèn sách, những mùa thi… Và dường như ở đâu đó, cái màu tím ấy còn là nhân chứng trong buổi chia ly của chàng trai khởi hành tòng ngũ, còn nhớ mãi ánh mắt bồ dưới vòm hoa tím…

Tình yêu thì trẻ mãi, đời người thì già theo năm tháng. Mà bằng lăng mỗi hè về vẫn tím như tự thủa nghìn xưa. Hoa bằng lăng đẹp nhưng không ai đang tâm đem bán. Ðể các chàng trai vẫn hái vài chùm hoa tặng bạn gái, tặng bồ với lời nhắn nhủ thầm kín tự đáy lòng. Vẫn nhớ hồi còn đi học, mấy đứa bạn cùng lớp cứ bảo nhau rằng những ai yêu màu tím thì tâm hồn đa cảm đa sầu, dù thủy chung nhưng tình duim lại rất long đong truân chuim. Có lẽ…

Bên những con con đường nhỏ im ổn im, bằng lăng tím khiêm nhượng để con con đường vốn đã thơ mộng, giờ lại càng phát triển thành lãng mạn hơn. Cứ thế, những chiếc váy xinh bềnh bồng dưới tán hoa, điệu đà cùng sắc bằng lăng. Mấy cụ già ngồi trên ghế đá, ngắm màu bằng lăng lãng đãng mà mơ về 1 thời xa lăng lắc… Hoa bằng lăng từ những bờ sông, từ mấy làng quê đã đi vào thi ca từ lâu lắm. Bằng lăng hấp dẫn lòng người vào những sáng tinh sương hoặc sau những cơn mưa chiều vừa dứt hạt bởi màu tím rưng rưng rất thơ, rất là đàn bà.

Nho mai mau bang lang thang nam

Ảnh minh họa.

Bằng lăng cũng nở hoa đúng vào dịp đầu hè. Vậy mà, khi đề cập đến mùa hạ, người ta thường chỉ đề cập loài hoa có màu rực lên như lửa, cánh hoa như cánh bướm xòe ra mà quên mất 1 loài hoa khiêm nhượng mang màu kỷ niệm tuổi học sinh. Ngày trước, khi mà giống bằng lăng ngoại chưa được trồng nhiều ở xứ mình, thi thoảng lắm mới thấy 1 đôi cội bằng lăng rừng nép mình âm thầm ở 1 góc vườn hay chơ vơ đứng bên vệ con đường quê vắng vẻ, hiu hiu buồn.

Bây giờ, bằng lăng đã được trồng trên nhiều trên những con phường của thành phường, dù là giống lạ. Có nhiều con con đường dù đã có tên nhưng vẫn được không ít người gọi là con đường bằng lăng, 1 cách thân thương, trìu mến như gọi với hoài niệm của mình. Vì dường như hàng cây vốn có tình với con con đường, đám mây có tình với bầu trời, mùa hạ có tình với con người như cuộc thế có tình với vạn vật. Ðể rồi rồi ra này khi những chiếc lá bằng lăng đã đổi màu, chỉ còn màu hoa bằng lăng cứ tím ngắt, sáu cánh xòe ra ôm trọn vẹn những dỗi hờn, thương nhớ 1 mùa nào đã xa xôi lắm…

Tiêu Dao