Người phụ nữ Pháp ở ngôi trường hy vọng

0
397

“Ngôi trường đặc trưng”

Với tình thương dành cho những mảnh đời số đen, cô đã sáng lập quỹ Kỳ Anh (KyAnh Foundation), vun đắp và điều hành hoạt động Trung tâm Kỳ Anh (ở xã Điện Nam Đông, TX. Điện Bàn, Quảng Nam), chuyên nuôi dạy trẻ em khuyết tật.

Một ngày nắng nóng tháng 5, chúng tôi về thăm Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Kỳ Anh tại quận Điện Bàn. Dù thời tiết hơi oi nồng nhưng không khí tại “ngôi trường đặc trưng” này hơi dễ chịu. Gọi là “ngôi trường đặc trưng” bởi đây là nơi dành riêng cho những trẻ em khuyết tật. Đặc biệt hơn là ngôi trường này do 1 đàn bà xinh đẹp người Pháp sáng lập và điều hành hoạt động, đó là Jackie Wrafter.

Trung tâm gồm những ngôi nhà khang trang, sạch sẽ. Ngoài các phòng học còn có phòng đặt các máy móc hỗ trợ trị liệu và sân vui chơi. Tất cả các em là những đứa trẻ khuyết thiếu, đến đây được học tập và hỗ trợ trị liệu không tính phí.

Có những bài giảng đặc trưng dành riêng cho từng em. Lúc chúng tôi đến, có em đang lẫm chẫm tập đi với sự hỗ trợ, vỗ về của cô giáo, có em đang mải miết học cách cầm lược chải đầu, cách đánh răng, cách xúc cơm không bị rơi vãi.

Trao đổi với chúng tôi, chị Đỗ Lê Tố Uyên (quản lý trọng điểm) cho biết, ở đây, mỗi em là mỗi câu cquận, mỗi căn số. Do mỗi em có dạng tật và khuyết thiếu hơic nhau nên đòi hỏi người dạy học phải có những giáo trình riêng và vun đắp phác đồ hỗ trợ trị liệu thích hợp. Với nhóm 37 viên chức được tập huấn kỹ năng bài bản bởi các chuyên gia người nước ngoài, trọng điểm có đủ kỹ năng kỹ sảo hỗ trợ cho toàn bộ các trẻ em khuyết tật tại đây.

Tất cả mọi hoạt động của trọng điểm đều do 1 tay Jackie Wrafter điều hành với tấm lòng và sự nỗ lực không thiếu sức sống. Dù không phải là người sinh ra tại Quảng Nam nhưng Jackie đã thương yêu các em nhỏ như chính khúc ruột của mình, cô cảm nhận rõ niềm hạnh phúc khi nhìn chúng lớn lên từng ngày.

Nguoi phu nu Phap o ngoi truong hy vong
Vui cùng các em nhỏ ở Trung tâm

Jackie san sớt: “Các em có khuyết thiếu, chịu thiệt thòi hơn những đứa trẻ hơic. Nhưng không phải cho nên mà thế cuộc các em bỏ đi, sẽ có những điều kỳ diệu xảy ra và bao lăm năm nay chúng tôi đã được chứng kiến những điều kỳ diệu, xuất sắc đó. Nhiều em đã có thể hòa nhập cuộc sống như những đứa trẻ thường ngày hơic”.

Như để minh chứng cho lời nói của mình, Jackie dẫn chúng tôi đi thăm các phòng học và tiếp xúc 1 số trẻ em. Bé Trần Thị Ngọc Diệp (6 tuổi), mắc bệnh tim bẩm sinh, nhà nghèo nhưng ba mẹ em vẫn vay mượn khắp nơi để đưa con đi chữa trị. Thế nhưng niềm kỳ vọng cứ tắt dần khi cô bé ngày 1 gầy ốm, chẳng thể tự đứng, tự đi và chẳng thể nghe, nói được như những đứa trẻ hơic.

Không còn cách nào hơic, ba mẹ em đành gửi nhờ trọng điểm săn sóc để lo mưu sinh và trả nợ. Những ngày đầu mới vào trọng điểm còn lạ lẫm, Diệp bỡ ngỡ và rất khó gần. Phải mất thời kì rất lâu để các cô giáo ở đây làm quen với Diệp, cquận trò và tập cho em các bài tập vật lý trị liệu. Những ngày dài gắng sức rồi cũng mang đến kết quả, Diệp đã tự đi được trên đôi chân của mình.

Dẫn chúng tôi đến chỗ bé Phan Lê Tự Giang (6 tuổi), Jackie nói, đây là học trò tiến bộ vượt bậc sau khi đến trọng điểm. Giang bị mắc chứng tự kỷ từ lúc còn nhỏ. Khi được gia đình đưa đến đây, Giang là 1 em bé còi cọc, có biểu đạt cấu xé bản thân, không ai có thể tiếp cận được. Sau khi thăm hơim, các bác sỹ nhận định Giang chẳng thể kết nối được với toàn cầu bên ngoài do em vừa bị khiếm thính vừa bị khiếm thị, các cảm quan đã bị “đóng”.

Đây là 1 trường hợp khó với toàn bộ người dạy học ở đây, bởi ngay cả tiếng nói dấu hiệu cũng chẳng thể tiêu sử dụng được để tiếp cận em. Sau khi bàn luận, đàm đạo, các người dạy học hiệp lực cách thức sử dụng xúc giác để truyền thông điệp giao du với Giang.

Giả sử muốn em làm quen với 1 vật thể thì phải đặt vật thể vào tay em để em cảm nhận, mường tượng khía cạnh, hình hài của vật thể, sau đó tiêu sử dụng tiếng nói dấu hiệu để em nhận biết sự vật. Phải mất ngót 1 năm rưỡi, Giang mới khởi đầu làm quen. Sau khi thành công với bài học đầu tiên, Giang làm cho các cô giáo của mình đột ngột bởi kỹ năng kỹ sảo kết nạp rất nhanh, tiến bộ vượt bậc.

Nguoi phu nu Phap o ngoi truong hy vong
Tiết học ngoại khóa của các trẻ em tại Trung tâm Kỳ Anh.

Tấm lòng bát ngát với trẻ khuyết tật

Nói về cơ duyên với “ngôi trường đặc trưng”, Jackie cho biết, đây như là 1 định mệnh đối với cô, bởi mọi thứ không nằm trong chỉ tiêu. Jackie nói, cách đây hơn 10 năm, trong 1 lần du hý ở phường cổ Hội An, cô xịt thăm trọng điểm nuôi dưỡng trẻ mồ côi tại thị thành này.

Thấy ở đây có nhiều trẻ em khuyết tật phải xa gia đình, khi mà điều kiện tại trọng điểm này còn nhiều thiếu thốn. Lúc đó, cô nghĩ ngay rằng các em nhỏ cần được hỗ trợ nhiều hơn để có thể tự săn sóc bản thân, có thể hòa nhập cuộc sống tốt hơn, không phải phụ thuộc vào người hơic.

Ý tưởng thành lập 1 trọng điểm nuôi dạy trẻ khuyết tật được nhen nhóm từ đó. Nghĩ tà tàm, ngay sau chuyến du hý, Jackie bắt tay vào vận động lập quỹ và đề nghị ý tưởng với chính quyền địa phương.

Năm 2012, được sự hỗ trợ của Trường Đại học RMIT, Trung tâm chính thức được vun đắp tại quận Điện Bàn (nay là TX.Điện Bàn). Lúc đầu, trọng điểm chỉ có 6 viên chức, chia nhau săn sóc 16 trẻ em khuyết tật. Không lâu sau đó, nhiều người biết nguồn tin đã đưa con em đến gửi. Đến nay đã có gần 100 trẻ em khuyết tật đang được nuôi dạy ở trọng điểm.

Jackie san sớt, do số lượng trẻ khuyết tật tăng lên nên chi phí hoạt động cũng tăng theo. Được sự cổ vũ, cổ vũ của bạn là anh Nick Keegan (người Scotlen), Jackie đã phải chạy vạy khắp nơi sắm nguồn hỗ trợ. “Do đặc biệt trọng điểm phải mua sắm các thiết bị, máy móc hỗ trợ trị liệu cho các em. Càng nhiều trẻ càng cần nhiều máy móc, thiết bị và nhân công hơn”- Jacke cho biết.

Mặc dù điều kiện cơ sở vật chất vật chất còn thiếu thốn nhưng số trẻ đăng ký vào Trung tâm vẫn ngày 1 tăng lên. Để bảo đảm uy tín nuôi dạy, Jackie không kết nạp thêm trẻ nhưng lập danh sách để chờ khi có đủ điều kiện sẽ nhận. Jackie cho hay: “Hiện có hơn trăm em trong danh sách chờ. Đối với những trẻ dị tật như thế này, can thiệp càng sớm thì các em càng có thời cơ hòa nhập. Phải khước từ những bà mẹ, ông bố đang cầu cứu mà mình không giúp được gì làm cho chúng tôi cảm giác như mắc lỗi”.

Chọn ở lại Việt Nam, Jackie đã cống hiến trọn tuổi xuân của mình cho trẻ em khuyết tật. Ngoài việc lo mọi hoạt động của “ngôi trường đặc trưng”, hơn 10 năm nay, Jackie sống trong căn nhà thuê tại Hội An với 1 con nuôi, cũng là trẻ khuyết tật.

Nguoi phu nu Phap o ngoi truong hy vong
Niềm hạnh phúc bên đứa con nuôi Nguyễn Tô Hoàng Khoa

Nguyễn Tô Hoàng Khoa (con nuôi của Jackie) bị bại não từ bé, nhà nghèo nên gửi em trong trại mồ côi và được Jackie nhận nuôi từ năm 8 tuổi. Đến nay, Khoa đã 17 tuổi nhưng vẫn là 1 cậu bé ngơ ngơ, tiếng gọi mẹ còn chưa nghe rõ. Jackie Wrafter nói rằng hiện tại cô không còn ý định lập gia đình nữa vì đã có những đứa con – những đứa trẻ ở Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Kỳ Anh.

Jackie san sớt thêm, cô còn rất nhiều dự kiến còn dang dở, đó là mở mang trọng điểm để kết nạp các em trong danh sách chờ; tạo việc làm cho cho các em sau khi hết học ở trọng điểm.

Jackie cũng muốn được san sớt kinh nghiệm cho những tổ chức hơic để nhiều trẻ em khuyết tật được săn sóc, nuôi dạy tốt hơn. Jackie còn dự kiến sẽ viết 1 cuốn sách về cuộc sống ở Việt Nam dưới lăng kính của 1 người ngoại quốc đã đến, yêu thương và ở lại với Việt Nam.

Theo Văn Hoàng/PLVN