Liều mình ra giữa làn đạn cứu bạn, không một ai hiểu cho đến khi anh gắng gượng trở lại…

0
360

Câu chuyện xúc động về tình bạn, tình tri kỷ dưới đây sẽ giúp ta trông thấy 1 chân lý giản dị mà sâu sắc, rằng bất kỳ sự việc gì ta khiến cho đều có 1 ý nghĩa nhất thiết, giả thiết ta nhìn nhận nó không chỉ ở vẻ ngoài mặt hời hợt, hời hợt.

Đó là vào thời Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất, tại 1 doanh trại binh sĩ có đôi bạn thân, lớn lên bên nhau từ thuở ấu thơ. Họ cùng nhau trải qua những ngày tháng bình yên nơi quê nhà, nơi có dòng sông êm thấm uốn mình qua 1 cánh rừng mông mênh. Khi chiến tranh xảy đến, họ gia nhập quân ngũ và lời hứa sẽ kề vai sát cánh, chở che quốc gia và quê hương.

Lieu minh ra giua lan dan cuu ban, khong mot ai hieu cho den khi anh gang guong tro lai…

Họ là đôi bạn lớn lên bên nhau và giờ đây đang sát cánh vượt qua bom đạn khốc liệt (Ảnh minh họa)

Nơi trận mạc, họ không ít lần vào sinh ra tử. Sau nhiều lần may mắn, tới 1 ngày, họ đã chẳng thể thoát khỏi sự khốc liệt và nghiệt ngã của chiến tranh. Cả tổ quân bị mắc kẹt trong 1 hào chiến đấu và đạn pháo bay trên đầu họ không ngớt. Trong diễn biến hiểm ác và cam go ấy, người lính ở trong hào chiến đấu đã xin phép chỉ huy cho anh đi ra ngoài vùng trận mạc để đưa người đồng tổ, cũng là người bạn thân của anh vừa bị trúng đạn trở về.

Vị chỉ huy nhắc: “Anh có thể đi, nhưng tôi nghĩ việc đó sẽ không đáng gì đâu. Có thể anh ấy đã chết và sự mạo hiểm này sẽ lấy đi sinh mệnh của anh đó.”

Ngay khi nhận được sự cho phép, người lính không màng tới lời khuyên can sau đó của vị chỉ huy và lao ra làn mưa đạn. Sức mạnh nào đó đã cho anh sự anh kiệt và gan góc phi thường, không để tâm quá nhiều tới tử sinh của bản thân. Anh xoay sở đến bên người bạn thân của mình, cõng anh ấy lên lưng và đưa trở về hào chiến đấu của họ. Mặc dù khoảng cách từ nơi đó tới hào chiến đấu chỉ là mấy chục bước chân, nhưng nó đích thực là nơi nguy hiểm nhất trong cảnh huống lúc bấy giờ. Người lính không may trúng đạn ở cả chân và vai, không những thế, anh gắng gượng cõng bạn tới được hào chiến đấu.

Nhìn hai người lính, 1 người bị thương nặng, 1 người đã chết, vị chỉ huy thở dài. Ông nhắc với người lính vừa lao ra trận mạc: “Tôi đã nhắc với anh trước rồi, việc anh khiến cho không đáng 1 tí nào. Bạn của anh đã chết, còn anh thì bị thương rất nặng.”

Người lính khi đó thở dốc và máu đang trào ra từ vết thương của anh. Mặc dù khuôn mặt anh đang tái nhợt vì đau nhưng anh vẫn nở 1 nụ cười thoả nguyện và nhắc với vị chỉ huy: “Không hề bất nghĩa chút nào thưa chỉ huy, nó là 1 việc rất đáng khiến cho. Đây là 1 quy chế vô cùng đúng đắn trong cuộc thế tôi.”

Vị chỉ huy nhíu mày khó hiểu: “Anh nhắc đáng khiến cho là sao? Đồng tổ của anh, bạn của anh đã chết rồi. Anh có thể đợi tới lúc tình thế bớt găng tay 1 mai đưa xác anh ấy trở về cũng không muộn.”

“Thưa chỉ huy, khi tôi đến bên anh ấy, anh ấy vẫn còn sống. Tôi vô cùng hạnh phúc và cảm thấy việc mình khiến cho thật đúng đắn khi anh ấy nhắc với tôi rằng: “Cảm ơn Jim, tôi biết cứng cáp anh sẽ đến bên tôi.”

Người lính xúc động nhắc, trong ánh mắt anh là niềm hạnh phúc và thoả nguyện. Anh bằng lòng với quy chế của mình, với sự anh kiệt và tình nghĩa của mình khi gian khó không bỏ mặc bạn. Anh biết mình đã sống xứng đáng với niềm tin của người bạn dành cho anh.

Suy ngẫm:

Chúng ta từ khi sinh ra cho tới lúc trưởng thành luôn trải qua rất nhiều sự việc, trong đó có cả vui buồn, hi vọng và thất vọng. Thuận theo thời kì, những vấn đề cần quan tâm, những ưu ái trong cuộc sống của tôi và quý vị cũng dần đổi thay. Giống như phong cách, âm nhạc, điện ảnh được thực hành theo thiên hướng, cách nhìn nhận và tư duy về các trị giá cuộc sống của tôi và quý vị cũng đổi thay thuận theo cái chung.

Tuy nhiên, dù xã hội biến đổi như thế nào, có những căn cứ đạo đức, những trị giá ý thức mãi mãi không đổi thay, bởi vì đó là những điều giữ cho con người luôn là người chân chính.

Câu chuyện trên nhắc về 1 chàng lính dẫu phải đối mặt với cái chết vẫn muốn ở bên người bạn của mình cho đến phút cuối cùng. Tình cảm của anh dành cho bạn, tình đồng tổ, tình tri kỷ đã thắng lợi mọi nỗi khiếp sợ và những nghĩ suy “vì bản thân”. Trong cảnh ngộ hà khắc, trái tim và tâm hồn anh vẫn không đánh mất đi trị giá quý báu vốn có của nó.

Lieu minh ra giua lan dan cuu ban, khong mot ai hieu cho den khi anh gang guong tro lai…

Tình tri kỷ giống như 1 chén trà xanh, chan chát mà thấm vào tận trong tim (Ảnh minh họa)

Trong tình cảnh cận kề với cái chết, có được 1 người bạn tri kỷ tương tự là quá đủ. Tình tri kỷ là 1 thứ ấm áp không lời, 1 sự đồng hành vô hình. Tri kỷ không cần che giấu, cũng không cần tập huấn, không cần dốc sức, cũng không cần chuẩn bị, tự nó đã hiểu, tự nó cảm nhận. Đó chính là thứ tình cảm không cần ảnh hưởng vào toàn cầu của mỗi người, chỉ cần sự đồng hành của tâm hồn, không gây trở lực cho cuộc sống của mỗi người, chỉ mang cùng ngôn ngữ từ trái tim.

Thực tế trong cuộc sống, những việc đáng khiến cho hay không đáng khiến cho hoàn toàn không nằm ở bản thân sự việc đó mà nằm ở cách tôi và quý vị nhìn nhận, đối đãi với chúng như thế nào. Một việc có đích thực đáng giá hay không, chỉ có trái tim và tấm lòng của tôi và quý vị mới có thể tư vấn.

Rất nhiều điều nhìn ngoài mặt chỉ là 1 việc phao phí thời kì, là việc khiến cho cũng được không khiến cho cũng được, nhưng lại đem đến trị giá lớn lao, sâu sắc giả thiết suy xét từ góc cạnh đạo đức, tình cảm, ý thức. Và dù mỗi người có toàn cầu quan của riêng mình, có quan niệm sống và cách hành xử khác nhau, nhưng tôi và quý vị luôn đồng ý với nhau 1 điều rằng:

Một sự việc giúp ích cho người khác, 1 sự việc mang lại hạnh phúc và bình yên cho người khác, 1 sự việc đem đến hi vọng và lạc quan cho người khác, 1 sự việc vì người hoàn toàn là sự việc đáng khiến cho, đáng đặt tâm để khiến cho.

ĐKN (ST)