Không phải thông minh hay cần cù, đây mới là phẩm chất quyết định thành công đời người

0
367

Chuyện đề cập rằng, có hai người trên núi được 1 vị tiên nhân truyền dạy cách nấu linh dược. Để nấu ra thứ linh dược quý hãn hữu ấy, họ phải chọn được ngày Đoan Ngọ phù hợp, nhặt ra những hạt gạo chắc nịch, lấy nước suối tan ra từ lần đầu trên núi băng. Sau khi nguim liệu đã được hòa cùng nước suối, cần cho vào đồ gốm ngàn năm được nung chế từ đất sét tử sa, rồi lấy lá sen thứ nhất đã được tắm mình dưới ánh mặt trời của đầu mùa hè, đậy kín bảy bảy bốn mươi chín ngày, chờ cho đến sau khi gà gáy ba lần vào buổi sáng sớm mới được mở ra.

Giống như các gan góc trong truyền thuyết, họ ghi nhớ kĩ càng cách thức bí truyền của vị tiên nhân. Trải qua muôn vàn buồn bã, băng qua ngàn đèo vạn suối, dãi gió nằm sương, rút cuộc họ cũng sắm được đa số mọi nguim liệu cần có. Rồi cùng với bao nỗi khát vọng và mỏi mòn, họ đậy kín đa số trong cái hũ, sau đó lại dốc lòng đợi chờ cái thời khắc khôn thiêng nhất ấy để điều chế ra thứ linh dược mà vị tiên nhân đã truyền dạy.

Khong phai thong minh hay can cu, day moi la pham chat quyet dinh thanh cong doi nguoi

Hai người lên nhắc vô cớ gặp được vị Tiên. Ảnh theo tinhhoa.net.

Từng ngày từng ngày trôi qua, họ đã phải đợi chờ mỏi mòn biết bao. Khi cái ngày thứ 49 thủng thẳng đến, cái thời khắc sắp mở hũ rượu đó thật làm cho hai người nô nức đến nỗi cả đêm chẳng thể chợp mắt được. Khi trời dần chuyển sáng, họ đã thức trắng đêm để được nghe tiếng gà gáy. Cuối cùng, từ đằng xa, tiếng gà gáy thứ nhất vọng lại, kéo dài vang vút. Lại qua rất lâu rất lâu, láng máng vang lên tiếng gà gáy thứ hai, tiếng gáy thong thả và trầm phải chăng. Đợi mãi, đợi mãi, tiếng gà gáy lần ba sao lại lâu đến vậy, lúc nào nó mới chịu vang lên đây?Cuối cùng, 1 người đã chẳng thể ngồi im mà kiên nhẫn đợi chờ thêm 1 khắc nào nữa, lòng nghĩ đã 49 ngày rồi, giờ có bớt hay thêm 1 tiếng gà gáy nữa liệu có dị biệt gì đâu?! Ông vội vàng mở hũ gốm, hồi hộp được thấy tiên dược lóng lánh ánh quang đãng. Nhưng… kết quả lại làm cho ông giật thột ngạc nhiên. Bên trong chỉ là 1 cái ao nước đục ngầu, vàng ố, mùi vị vừa chua vừa đắng, lại còn có mùi hôi khó ngửi… Sao lại có thể tương tự chứ? Ông đã biết sửa sai không thôi, nhưng đa số đều chẳng thể vãn hồi. Dù cho ông có đấm ngực dậm chân, tự trách than vãn thế nào; rút cuộc, ông chỉ có thể đổ cái ao nước này đi.

Người còn lại, tuy trong lòng cũng nóng ruột như có ngọn lửa bừng bừng thiêu đốt, làm cho ông hằng mấy lần đều toan mở nắp. Nhưng khi vừa mới đưa tay ra, ông lại ráng cắn chặt hàm răng rút tay lại. Mãi đến tiếng gà gáy thứ ba vang tận mây xanh, 1 vầng mặt trời đỏ chói từ phía đông từ từ nhô lên, ông mới dám bủn rủn mở chiếc hũ ra. Ánh sáng bên trong hũ lóng lánh, đó quả là thứ linh dược trong mát, thấm đượm lòng dạ hãn hữu có trên đời!

Đúng vậy, đã có rất nhiều người thành công, nhưng cũng có không ít người chiến bại. Khác biệt độc nhất giữa họ thường không phải là cần lao nhiều hơn hay chăm chỉ nỗ lực hơn, cũng không phải là tài trí và mưu lược sáng tạo hơn người; mà chỉ nằm ở sức bền và tâm kiên nhẫn của họ. Trong thời khắc mà họ có sức chị đựng thêm đó – có khi sẽ là 1 năm, có khi là 1 ngày, nhưng cũng có những lúc chỉ vỏn vẹn là 1 tiếng gà gáy mà thôi.

ĐKN (Sưu tầm)