Khó tin xóm chài nghèo giữa lòng thành phố cảng

0
389

Kho tin xom chai ngheo giua long thanh pho cang

Một góc xóm chài nghèo Tam Bạc, TP. Hải Phòng. ảnh: T.Đ

Nỗi cùng cực ở xóm chài nghèo

Tồn tại mưu sinh bám mặt sông Tam Bạc gần 40 năm, những người dân xóm chài thực dân địa phận xã Minh Khai (thị xã Hồng Bàng, Hải Phòng) đã quen với cảnh không hộ khẩu, không biết chữ của mình. Đến xóm chài vào ngày con nước xuống rẻ, trời nắng nóng, cả xóm chài nằm bơ vơ trên lớp bùn đặc quánh, bốc mùi mùi hôi.

Không hộ khẩu, không chứng minh thư, không biết chữ và kèm theo cũng không BHYT… cái nghèo cái đói cứ quẩn quanh theo người xóm chài này. Đa số dân chài ở đây là người từ nơi khác tới như Thái Bình, Hải Dương, Quảng Ninh… Sau nhiều năm lênh đênh phiêu lưu đã quy định ngừng chân tại bến sông Tam Bạc khiến cho nơi sinh sống. Công việc chính của dân xóm chài này là bắt tôm, cá và lượm nhặt sắt vụn dưới sông, mang lên bờ bán để đổi lại các nhu yếu phẩm mà họ cần. Điện, nước sinh hoạt phải mua từ các hộ dân trên bờ với giá đắt gấp đôi. Có hộ vì quá cạnh tranh, nên chỉ thắp đèn dầu qua đêm và sử dụng gió trời khiến cho quạt mát. Ban ngày, đàn ông đi chài lưới, nữ giới thì mò con cua, con ốc bán. Cả xóm chài chỉ có người già và trẻ nhỏ ở lại thuyền nên rất tiêu điều, vắng yên.

Cô Nguyễn Thị Tuyết, Trưởng xóm chài (47 tuổi) cho biết: “Cả xóm chài Tam Bạc đa phần mọi người đều không biết chữ, không có sổ hộ khẩu, chứng minh thư nên rất cạnh tranh sắm việc. Người dân không có thẻ BHYT nên khi bị đau ốm, khám chữa bệnh phải trả hồ hết phí thuốc men, điều trị. Nhiều nhà tình cảnh cạnh tranh không đủ tiền chữa trị hồ hết nên bệnh tình trầm trọng rồi tắt thở trong chua xót. Phụ nữ mang thai cũng thường phải tự đỡ đẻ ngay trên thuyền vì không có tiền vào viện”.

Cũng theo cô Tuyết, ngày nay tôm cá dưới sông càng ngày càng cạn kiệt. Những người dân chài đành lên bờ, vào xã đi lượm lặt ve chai hoặc đi khiến cho những công việc phổ thông như phụ xây, sử dụng cho nhà hàng… ai thuê gì thì khiến cho cái đó.

Hiện cả xóm chài có khoảng 30 cháu đang trong độ tuổi tiểu học được học văn hóa không tính phí tại Nhà thờ Giáo xứ tỉnh thành. Nhưng tất cả các cháu chỉ học được hết tiểu học rồi nghỉ vì gia đình không có tiền để chuyển các cháu lên các trường THCS học tiếp.

Khi mùa mưa bão đến, cuộc sống của dân chài càng nặng nhọc hơn: Chỗ ăn, chỗ ngủ bị dột ướt nhẹp. Người già và trẻ nhỏ phải lên bờ trú lâm thời, thanh niên trai tráng thì phải ở lại giữ thuyền, thức trắng cả đêm, khi nào trời tạnh mưa mới mong có chỗ lực lượng lửa nấu bếp.

Nỗi lo mất chỗ cư trú… chưa biết đi đâu

Kho tin xom chai ngheo giua long thanh pho cang

Tuy đã ngoài 80 tuổi nhưng vợ chồng ông Sinh vẫn phải bươn trải nghề chài lưới.

Chia sẻ về cuộc sống của người dân xóm chài Tam Bạc, ông Đoàn Hồng Thắng, Chủ tịch xã Minh Khai, thị xã Hồng Bàng cho biết: Mọi người tại xóm chài chấp hành tốt các quy định luật pháp, không gây mất thứ tự xã hội. Địa phương và cảnh sát gianh giới thường xuyên tuyên truyền luật pháp, phòng chống bão, cháy nổ đối với những hộ dân này. Vào các dịp lễ, Tết, chính quyền xã và các đoàn thể xuống thăm, tặng quà cho các gia đình. Khi bão gió, địa phương vận động các hộ dân lên bờ hạn chế trú bão tại tầng 2 Trường THPT Lương Thế Vinh. Cuối năm 2016, xã đã khiến cho việc với điện lực thị xã Hồng Bàng và thực hành việc kéo điện về xóm chài giúp dân.

Người dân ở đây đang lo lắng không còn chỗ cư trú vì theo mục tiêu sau khi cầu Tam Bạc và cầu Hoàng Văn Thụ hoàn thiện, chính quyền sẽ chỉnh trang và vun đắp lại gianh giới đó tỉnh thành đi bộ, gương mẫu, văn minh… Vì vậy 1 xóm chài nghèo ọp ẹp, nhếch nhác ven bờ sông sẽ chẳng thể còn đó, cuộc sống của người dân xóm chài tới đây sẽ chưa biết đi đâu về đâu. Mong rằng trong công đoạn thực hành, cơ quan chức năng nên quan tâm tới vấn đề an sinh, cuộc sống của hàng trăm con người nơi xóm chài nghèo để cuộc sống của họ bớt cùng cực.

Hai vợ chồng ông Lê Văn Sinh đều 82 tuổi, sinh sống tại xóm chài Tam Bạc vẫn lênh đênh, mưu sinh trên con nước để kiếm cơm. Chiếc thuyền của vợ chồng ông chỉ rộng có 7m2, đứng lên thì đụng mái, ngồi xuống duỗi chân thì đụng vách. “Đời tôi coi như bỏ, không có tấc đất cắm dùi, giờ chỉ mong sao cho các con, các cháu có cuộc sống ổn định thôi”. Ông Sinh tâm tư.

Theo Trung Đức/GDXH