Hạnh phúc bất ngờ của hai cha con tật nguyền…

0
388

Hai đời tật nguyền

30 năm trước, anh nhạc công mù Phan Kim Liên (SN 1950, ở xã Phú Phong, quận Tây Sơn, tỉnh Bình Định) đem lòng thương cô gái khuyết tật Đặng Thị Lợi (SN 1956, ở thôn Kiên Long, xã Bình Thành, quận Tây Sơn). Tình yêu của đôi trai gái cùng tình cảnh không được gia đình hai bên ủng hộ, tạo điều kiện, trái lại còn bị ngăn cản vô cùng quyết liệt. Van xin, có sự dẻo dài bền bỉ thuyết phục mãi không được, hai con người “liều mạng” ấy đành dứt bỏ gia đình, vun đắp hạnh phúc với nhau chỉ bằng hai bàn tay trắng và 1 nghị lực đáng nể. “Cái lý của gia đình phía tôi là hoặc tôi ở vậy hoặc ưng người nào dẫu khuyết thiếu tí đỉnh nhưng ít ra phải sáng mắt để nương tựa tấm thân, chứ ưng người mù lòa như ổng về chẳng khiến được gì thì cả hai vợ chồng đều khổ. Nhưng lỡ thương rồi nên nhìn ổng tương tự tôi càng thương hơn nên chết sống gì tôi cũng theo ổng. Ưng nhau về ở cùng, cả hai bên nội, ngoại đều giận lắm, cố tình bỏ mặc xem hai đứa sống khiến sao, mấy cụ chắc mẩm rằng thế nào chúng tôi khổ quá rồi cũng phải giãn ra. Vậy mà trời thương, lấy nhau từ năm 1985 đến nay, chúng tôi không cãi vã, bỏ nhau ngày nào. Ngược lại luôn che chở, nương tựa nhau mà sống!”, bà Lợi gạt nước mắt đề cập.

Hanh phuc bat ngo cua hai cha con tat nguyen...

Phút vui vầy của vợ chồng ông Phan Kim Liên.

Và cuộc sống ra riêng, tự bươn chải mưu sinh, chồng mù nuôi vợ ba lần sinh đẻ, vợ đi nạng nuôi chồng nằm viện mấy tháng trời mới thật đoạn trường. Cả nhà 5 mồm ăn trông vào hai sào ruộng và quầy tạp hóa nhỏ. Ông Liên nhìn vợ trìu mến, nhắc: “Mẹ tụi nhỏ chẳng may đôi chân bại liệt, chuyển động yếu ớt nhưng ông trời bù cho đức tính không lười khiến, cáng đáng, thu vén việc nhà và đặc trưng là 1 “tinh thần thép”. Dẫu cho cái nghèo khổ phong toả nhưng bả vẫn giữ lòng lạc quan, không nuôi sự trách hờn gì ai, vun đắp không khí gia đình vui vẻ, thuận hòa để tuổi thơ các con không bị tác động và nhất là gắng sức không để con cái thất học. Bả thường bảo tôi, đời mình khổ rồi nên phải gắng sức để chăm lo cho các con. Các con lớn khôn nên người là niềm vui lớn nhất cuộc thế bả”.

Lúc con còn nhỏ, để có thêm đôi chút phụ vợ, ông Liên đi đờn cho các gánh hát bội không chuyên. Anh Phan Đăng Tự (SN 1986, con trai lớn của vợ chồng ông Liên) theo bố nhất nhà, đêm ngủ thiếu bàn tay của bố vỗ về cứ giật thột khóc thét, người mẹ phải lấy áo chồng mặc để kém chất lượng tương đối bố cho con mà nước mắt đẫm gối. Học hết 12, Tự thi rớt đại học và đi xuất khẩu cần lao ở Malaysia vào năm 2005, những tưởng đúng hạn 3 năm sau về có tiền giúp ba má đỡ cảnh nghèo túng, nào ngờ phải vất vưởng ở xứ người. “Đây cũng là thời điểm cạnh tranh nhất của gia đình, lần sớm nhất tôi cảm thấy bất lực, đã biết lỗi sai vì mình đã lấy vợ sinh con, khi mà lại chẳng thể khiến trụ cột nổi cho gia đình mình. Thời điểm đó, nếu không có bả kế bên động viên động viên, có nhẽ tôi đã buông xuôi cho căn số”, giọng ông Liên nghẹn ngào. Năm 2009, Tự nhắc cquận lấy vợ, 1 cô gái quê tận tỉnh Tiền Giang mà anh gặp khi ở Malaysia, bà Lợi đã chủ động gọi điện cho ba má người thương của con, đề cập nguồn cơn cảnh nhà. Sau chuyến ra thăm “nhà trai”, căn nhà đơn sơ chưa đầy 50m vuông ở thôn Kiên Long, xã Bình Thành, chính “nhà gái” gọi điện nhắc: “Con gái tôi ưng đâu, chúng tôi gả đó, chị à! Tụi nó thương yêu nhau thì để cho tụi nó đến với nhau, chị đừng ái ngại cquận gì hết” khiến bà Lợi nghẹn nhắc không nên lời, vì xúc động, vì thương con.

Số phận lại thêm 1 lần thử thách nghị lực gia đình này, khi liên tục năm 2011, 2012, hai lần ngã, ông Lợi bị gãy xương ở lưng và chân, từ đó đến nay việc chuyển động của ông phải nhờ đôi nạng hỗ trợ. “Suốt mấy tháng nằm viện, khiến khổ vợ con, tiêu tốn tiền nong, tôi cứ nghĩ mình đèo bồng chi, giá như hồi trẻ cứ ở vậy 1 thân 1 mình cả đời sẽ không khiến khổ thêm ai. Có lúc tôi hỏi bả: “Bà có thấy khổ không?”, bả cứ tỉnh bơ như ctương đối, còn bảo: “Đau ốm là cquận thường tình, nhiều người bệnh tình còn ngặt nghèo hơn mình, ông phải cố khỏe để nuôi dạy con Vương (đàn bà út của vợ chồng ông Liên) ăn học đến nơi đến chốn nữa chứ!”. Nếu bả không bản lĩnh, cứng cỏi, luôn quên mình là người khuyết tật để sống và quyết đấu với mọi cạnh tranh như 1 người thường ngày thì không biết gia đình tôi sẽ đi về đâu nữa”, ông Liên trải lòng.

Hành trình xây đội ấm

Câu cquận tình ái bị ngăn cản 1 lần nữa lặp lại trong gia đình này. Trong số ba người con của vợ chồng ông Liên, cô đàn bà giữa Phan Thị Đăng Minh (SN 1989) bị khuyết tật như mẹ. Cquận tình và cuộc hôn nhân hiện nay của Minh với anh Nguyễn Thái Mẫn (SN 1986, ở thôn Trung Ái, thị trấn Nhơn Hòa, quận An Nhơn, tỉnh Bình Định) cũng đầy trắc trở. “Chúng tôi quen nhau đã được 5 năm, trước khi gia đình tôi biết và tỏ ý không ủng hộ, Minh nhiều lần từ chối tình cảm của tôi. Cô ấy sợ tôi bị thiệt thòi, sợ tôi đến 1 lúc nào đó sẽ xao lòng, nhất là khi gia đình bên tôi 1 vài lần lại gọi điện đến cô ấy bảo chớ tin vào lòng son sắt kiểu “ba bảy hăm mốt” của đàn ông”, anh Mẫn san sớt.

Hanh phuc bat ngo cua hai cha con tat nguyen...

Chị Phan Thị Đăng Minh.

Ngồi hít 1 tương đối thuốc, anh Mẫn đề cập tiếp: “Những cuộc gọi ấy Minh luôn giấu biệt, lặng thầm khóc 1 mình vì không muốn khiến bao tay thêm mối quan hệ giữa tôi và gia đình vốn đang hơi nặng nề. Hai năm qua, tôi và Minh đã có sự dẻo dài bền bỉ nhưng gia đình phía tôi vẫn chưa mở lòng, năm ngoái chúng tôi đã đăng ký hôn phối, hiện vợ tôi đang mang thai đàn bà đầu lòng tháng thứ 6. Minh sinh ra đã phải chịu thiệt thòi, chúng tôi vẫn đang từng ngày mong ba má tôi sớm hiểu và đón nhận, để vợ tôi được chụp ảnh cưới, khiến cô dâu như bao người đàn bà hơic”.

Nói về đứa đàn bà tật nguyền của mình, đôi mắt hốc sâu và già nua của ông Liên ngấn lệ. Người cha mù lòa tội nghiệp bảo: “Nó đó, tính tình y như mẹ, rắn rỏi nhất nhà, giờ cũng là đứa khóc nhiều nhất bởi căn số và tình duyên trắc trở của mình. Nhiều lúc nhìn con, tôi không sao kìm được nước mắt. Cuộc đời của vợ chồng tôi khổ sao cũng được nhưng nhìn con cái tật nguyền như thế tôi thấy thương và tội nó lắm”. Ý thức sự kém may mắn của bản thân, Minh từ nhỏ đã sớm cứng cỏi. Thời còn học tiểu học, trường gần nhà, Minh đến trường bằng nạng. Lên cấp 2, trường cách nhà mấy cây số, bố thì mù, mẹ cũng phải có nạng chống đỡ mới đi được, ai cũng nghĩ Minh phải ngừng việc học tại đấy. Vậy mà suốt 3 tháng hè trước khi vào lớp 6, Minh đã buộc chiếc xe đạp phải quy thuận theo sự điều khiển của đôi chân teo tóp, yếu ớt. Không biết bao lần Minh bị té ngã, trầy da chảy máu để thực hành điều kém chất lượngn đơn kỳ diệu: tự lái xe đạp đến trường.

Bằng cách này, Minh học hết cấp 2 rồi lên cấp 3, trường xa hơn, rồi từ quê 1 mình hành lí vào TP.Quy Nhơn thuê trọ học cao đẳng. Tốt nghiệp lĩnh vực Kế toán đội chức, trường Cao đẳng Nghề Quy Nhơn năm 2012, trải qua chuỗi ngày nặng nhọc sắm việc, sau đó Minh được nhận vào khiến tại Trung tâm Hỗ trợ người khuyết tật Nguyễn Nga (tại TP.Quy Nhơn). Minh ở nhờ tại trọng tâm này, còn chồng cô, khiến tại 1 công trường khai thác đá cách nơi vợ ở mấy chục cây số, vài ngày mới chạy xuống thăm vợ. Từng đắng cay vì bị gia đình cấm cản song đến khi khiến mẹ, nhanh nhất bà Lợi cũng không hẳn đồng ý để đứa đàn bà khuyết thiếu của mình lấy 1 người con trai hơic tình cảnh. Bà nghĩ rằng, nên vợ chồng với 1 người chung căn số kém may mắn như mình sẽ đỡ bị so kè. Thương đàn bà rứt ruột, càng thương con rể vững dạ chung tình, điều bà Lợi quan tâm lúc này là tằn tiện, dành dụm để chuẩn bị đón đàn bà về sinh, bởi bà thấm tháp hơn ai hết cảnh sinh đẻ mà không có người thân ruột rà trông nom. Bà Lợi đề cập: “Mỗi lần thằng Mẫn chở vợ về thăm nhà, tôi lại chảy nước mắt. Có lần tôi hỏi: “Sao con dám khiến rể nhà ba má?”, nó gãi gãi đầu ngượng ngùng nhắc: “Mẹ hỏi vậy con biết kém chất lượngi đáp sao, lỡ thương rồi…”.

Kết thúc cuộc nhắc cquận, chúng tôi tỏ ý muốn chụp vài bức ảnh về đôi bạn trẻ, Mẫn đưa mắt về phía vợ như “hội ý”, sau 1 hồi bối rối, Minh thú thật: “Vợ chồng tôi kiêng chụp ảnh chung lắm, tôi nghe người lớn bảo chưa cưới nhau mà chụp ảnh cùng dễ… chia tay lắm. Tôi từng ngày mong mỏi được gia đình chồng ưng ý, vì vậy 1 bởi vì dẫu viễn vông mà giúp chúng tôi thêm vững tin là sẽ được đi cùng nhau đến trọn đời, tôi đều rất đỗi nâng niu”.

Cẩm Trinh