Giọt nước mắt cụ bà 80 tuổi khó nhọc nuôi con tâm thần

0
326

Men theo con tuyến phố rừng rậm rạp, chúng tôi mua đến căn nhà nhỏ mà 2 mẹ con cụ bà Nguyễn Thị Thôn (81 tuổi) ngụ thôn vinh Nam, Bình Trị, Thăng Bình đang sinh sống. Trong cái nắng như đốt lửa của những ngày đầu tháng 5, chúng tôi vô tình bắt gặp hình ảnh 1 cụ bà đang lủi củi phơi những hạt thóc còn sót lại của vụ Xuân – Hè.

Giot nuoc mat cu ba 80 tuoi kho nhoc nuoi con tam than

Căn nhà nhỏ của bà nằm sâu trong rừng, tách biệt với khu dân cư

Với vóc dáng gầy gò, nước da xanh mét, chưa kịp lau những giọt mồ hôi trên khuôn mặt đã nhen nhúm vì năm tháng, bà cụ bảo: “Nhà có 2 sào ruộng nhưng giờ tui cũng không còn đủ sức để làm cho nữa, cho nên giao lại cho những người trong xóm làm cho rồi tới mùa họ lại đong cho tui 1 ít lúa. Thế nhưng năm nay thất bát nặng, lúa toàn hạt gạnh nhưng bỏ đi thì biết lấy gì ăn, cũng phải ráng phơi cho khô rồi cất đó để dành ăn mùa mưa thôi mấy chú à..!” (PV).

“Họa vô đơn chí”! Mọi thứ không may nghe đâu đổ dồn xuống gia đình bà. Trong căn nhà trống vắng, đã lụp xụp, dột nát vì năm tháng. Nhắm chặt đôi mắt, Cụ nhớ về kí ức buồn của 15 năm trước. Đầu năm 2001, Người con trai của bà (Nguyễn Văn Sự lúc này 28 tuổi) khởi đầu phát bệnh, lúc đầu gia đình chỉ nghĩ là bệnh thuần tuý, nhưng vì không có tiền chữa chạy đến nơi đến chốn nên càng ngày bệnh càng phát triển thành trầm trọng.

Gần 10 năm quay lại đây, Sự như thường còn biết gì nữa, suốt ngày chỉ biết đi quanh quẩn quanh ngoài tuyến phố, hết làng trên đến xóm dưới. Từ khi Sự phát bệnh, 1 giá tiền trang trải cuộc sống đều đổ dồn lên đôi vai của bà mẹ già. Giờ lưng đã còng, mắt đã mờ nhưng cụ vẫn là điểm tựa cho người con trai bệnh tật này.

Với kỳ vọng có thể chữa lành bệnh cho con, trước đó bà Thôn đã bán hết phần nhiều đồ đoàn trong nhà, vay thêm tiền từ nhà băng, anh em, láng giềng. Nhưng phần nhiều đều vô vọng, bênh tật của Sự chẳng những không thuyên giảm mà trái lại vì thiếu tiền, chữa trị không đúng chu kỳ nên bệnh tình ngày 1 nặng hơn. “ Con người ta bằng tuổi này đúng ra đã phải có gia đình, con cái sum họp, còn nó thì bị bệnh tật hành tội, suốt ngày đi mãi ngoài tuyến phố, mỗi khi chuyển trời thì cơn đau lại hành tội thân thể nó.

Nhìn thấy con “ vật vã” vì đau buồn, phận làm cho mẹ như tôi làm cho sao có thể kìm được lòng.. Rồi còn thời kì sắp đến, tôi tuổi đã cao chẳng thể sống theo mà trông nom nó cả đời. Nếu lỡ 1 ngày tôi chết đi… ai sẽ chăm lo, coi ngó cho nó đây” bà Thôn vội lau 2 dòng nước mắt.

Vì thương con, hằng ngày cụ bà dù tuổi đã cao nhưng vẫn phải lặn lội hàng cây số, để lên rẫy kiếm thêm củ sắn, miếng cơm với hoài vọng ngày bữa nay đứa con trai của bà không phải nhịn đói, nhịn hơit. Gia đình bà thuộc diện đặc trưng cạnh tranh, chính cho nên để qua ngày đoạn tháng là nhờ vào sự cưu mang giúp đỡ của bà con, họ hàng dù họ củng chẳng khấm hơi gì hơn.

Khó khăn là thế, nhưng bằng phần nhiều ái tình thương con, bà cụ vẫn luôn ngày ngày đau đấu mơ ước có thể đủ tiền đưa con đi chữa trị, trông chờ ngày nào đó, 1 phép màu sẽ đến có thể giúp Sự thoát khỏi bệnh tật, đổi thay được số mệnh.

Nhật Nam