Em gái cần thay thận nhưng anh trai biến mất, về sau mới quay lại lý do thật nghẹn ngào

0
376

Số phận của hai anh em rất khổ, từ nhỏ đã mất ba má, 1 mình anh trai nuôi em gái lớn khôn, tiền nong trong cầu tiêu dần rồi cũng hết.

Nhưng anh trai không chịu nhìn em ở nhà chờ chết, chịu cảnh màn trời chiếu đất vì căn bệnh quái ác này, 1 nắng hai sương, 1 mình anh kéo chiếc xe bò chở em lên bệnh viện tỉnh.

Trước cảnh ngộ này các thầy thuốc đều cảm động khi được chứng kiến tình cảm anh em tâm thành, bởi thế họ đã cùng bàn bạc với bệnh viện quy định tiến hành giải phẫu không thu phí cho cô bé. Và người hiến thận cố nhiên là anh trai bị câm của cô.

Bác sĩ đưa người anh đi xét nghiệm, kết quả rất thuận lợi, thời kì giải phẫu cũng được xác định chóng vánh.

Anh trai bị câm không biết các thầy thuốc muốn làm cho gì đối với mình, anh chỉ đôn hậu nở nụ cười khờ khạo đi theo sau các thầy thuốc lên tầng trên rồi xuống tầng dưới để làm cho các xét nghiệm cũng như giấy má không được xem nhẹ. Bác sĩ đưa người anh đến văn phòng, lấy tay ra hiệu cho biết muốn lấy thận của anh để thay cho em gái.

Sau cả buổi khoa tay múa chân, thầy thuốc đề cập đến đâu mồ hôi toát ra đến đó, mục đích để anh trai bị câm hiểu được việc không được xem nhẹ này. Anh tức khắc nở nụ cười trên mặt rồi bỗng nghiêm mặt, giật thột liếc nhìn thầy thuốc, chừng như trong lòng đang có thắc mắc câu hỏi khó lời giải đáp…

Bác sĩ trông thấy khuôn mặt người anh thất sắc, liền đào tạo: “Lấy thận của anh ghép cho em gái, em gái của anh mới có thể sống, nếu không cô bé sẽ chết.” Sau đó, người anh rất nhanh hiểu ra, vẻ mặt nặng nề, cúi đầu, nhưng như vẫn có vẻ chần chờ.

Một lúc, sau khi nghĩ suy, người anh mới ngấc đầu nhìn thầy thuốc rồi gật đầu lia lịa. Bác sĩ vui mừng vỗ vai anh rồi cho về chờ ngày giải phẫu.

Em gai can thay than nhung anh trai bien mat, ve sau moi quay lai ly do that nghen ngao(Ảnh: Internet)

Thời gian chầu chực cũng chóng vánh trôi qua, ngày giải phẫu cũng đã đến. Nhưng có điều làm cho mọi người chẳng thể ngờ được chính là vào chiều hôm đó, người anh bị câm mất tích không lời đào tạo. Suốt đêm hôm đó, người anh không trở lại bệnh viện, cả ngày hôm sau cũng không thấy bóng vía anh đâu. Trong khi đó, hành lý áo quần của anh vẫn còn ở lại, ngay cả tiền mang theo cũng ở đó, xem ra người anh ra đi rất vội vàng.

Bác sĩ hỏi Bé: “Anh trai của cháu chung cuộc đi đâu? Lúc ra đi có đề cập gì với cháu không?”

Bé giải đáp: “Anh trai đề cập cho cháu biết phải về nhà 1 chuyến.”

Trong phút chốc, thầy thuốc hồi hộp nhớ lại lúc chuyện trò với người anh, sắc mặt và vẻ lúng túng của cậu lúc trước. Bác sĩ không khỏi nhíu mày: “Cần phải giải phẫu sớm, cậu ta còn chạy về nhà để làm cho gì? Chẳng lẽ cố tình chạy trốn sao?”

Bé vừa lo lắng vừa bối rối hỏi: “Cháu cũng không biết anh trai về nhà làm cho gì, anh ấy không biết chữ lại chưa từng lên tỉnh, có thể bị lạc đường không?”

Bác sĩ không dám đề cập ra ngờ vực trong lòng, sợ Bé buồn, liền khích lệ cô: “Không sao đâu cháu, các bác phái người đi mua rồi, 1 người lớn sẽ không đi lạc được đâu, cháu đừng lo lắng mà tác động đến khỏe khoắn.” Tuy nhiên, đa số mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chầu chực “thận”, nhưng vào thời điểm không được xem nhẹ thì người cho “thận” lại biến mất. Tình trạng của bệnh nhân chẳng thể kéo dài, điều này làm cho các thầy thuốc băn khoăn lo lắng…

Lại 1 ngày nữa trôi qua, người anh bị câm vẫn không xuất hiện, đa số thầy thuốc, y tá đều biết chuyện này. Tuy mọi người không đề cập ra nhưng trong lòng đều đoán được cứng cáp người anh đã chạy trốn. Bởi vì trong dĩ vãng, bệnh viện cũng thường xảy ra chuyện tương tự. Bệnh nhân được đưa tới, vừa nghe đề cập đến phải thay gan, thận, giá bán rất lớn thì những người thân kia liền biến mất, đưa bệnh nhân để lại cho thầy thuốc.

Tuy nhiên, cảnh huống của bệnh nhân này rất đặc thù, anh trai đối xử với em gái rất tốt, hơn nữa em gái là do anh trai 1 mình nuôi lớn, đáng ra chẳng thể có chuyện này. Ai cũng không nghĩ rằng hiện trạng này sẽ xảy ra, mọi người đều đau lòng cảm thán 1 câu: Con người dù sao cũng ích kỷ!

Có 1 phóng viên đến bệnh viện thăm bệnh nhân nghe được câu chuyện này liền đi mua Bé để phỏng vấn. Phóng viên hỏi Bé: “Nhìn diễn biến hiện tại cũng chỉ có anh cháu có thể thay thận cho cháu, nhưng hiện tại anh cháu mất tích, trong lòng cháu cảm thấy thế nào?”

Bé chảy nước mắt, bức xúc hét lên: “Chú đừng đề cập lung tung, dù thế nào anh trai cũng không bỏ rơi cháu đâu, cố định anh sẽ quay trở lại.”

Em gai can thay than nhung anh trai bien mat, ve sau moi quay lai ly do that nghen ngao(Ảnh: Internet)

Sau đó, phóng viên chấm dứt cuộc phỏng vấn vì không muốn làm cho khích động tới Bé. Sáng hôm sau, tin tức này đã được đăng đầy trên các mặt báo. Đến giữa trưa, trong bệnh viện có rất đông người ra vào để phân bua sự quan tâm đối với Bé, còn có 1 số người tỏ vẻ sẵn lòng hiến thận cho cô.

Sau khi rà soát xét nghiệm, rất nhanh xác định được 1 người đàn bà đủ điều kiện. Ca giải phẫu cũng được tiến hành rất nhanh, người đàn bà hiến thận đã mặc áo bệnh nhân nằm trên chiếc giường kế bên giường của Bé.

Đúng lúc này, 1 ngươi đàn ông hấp tấp chen vào phòng bệnh. Nhìn kỹ hóa ra là người anh bị câm đã mất tích nhiều ngày. Anh nhìn người đàn bà nằm trên giường, không có bất kỳ đào tạo nào tiến đến kéo cô xuống.

Người đàn bà này mỉm cười, còn anh nằm lên giường, kéo chăn đắp. Mọi người thấy cảnh tương tự đều ngây ngẩn người: “Sao anh ta lại quay trở về?”

Bé trông thấy anh trai, nửa mừng nửa lo, chẳng thể chầu chực tiêu dùng cử chỉ để hỏi anh trai. Anh trai bị câm kêu lên ú ớ, tiêu dùng tay ra hiệu lại cho em gái. Bé giật thột, sau đó chóng vánh tiêu dùng tiếng đề cập của người câm đề cập ra 1 câu. Cứ tương tự, hai anh em tiêu dùng tiếng đề cập mà chỉ họ mới hiểu để chuyện trò với nhau.

Một lúc sau, bất chợt Bé bật khóc, nước mắt rơi như mưa không ngớt trên giường. Người anh thấy vậy, cuống quýt dancing xuống giường chạy đến trước giường em gái, vỗ nhẹ lưng em. Còn em gái nhào vào lòng anh trai, khóc đến cạn nước mắt.

Mọi người có mặt ỏ đây đều mơ hồ: “Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Nhưng có 1 điều cứng cáp là ca giải phẫu phải hoãn lại.” Phóng viên kia nhẹ nhõm đi vào, trong lòng đầy ngờ vực hỏi Bé: “Tất cả mọi người đều muốn biết vừa rồi anh trai cháu và cháu đề cập những gì?”

Bé lau những giọt nước mắt, nghẹn ngào đề cập: “Cháu hỏi anh trai về nhà làm cho gì? Bệnh viện không thu phí giải phẫu cho tôi và quý khách rồi mà. Anh trai đề cập anh biết rõ, mấy hiện tại anh ở nhà gieo hạt, trồng cây, anh sợ sau giải phẫu không còn làm cho được, dê và trâu trong nhà cũng đã bán hết. Bổ củi 1 ngày đủ để tiêu dùng nửa năm, còn có chum nước đã được đổ đầy…”

Phóng viên sửng sốt hỏi: “Anh trai của cháu… Tại sao?”

Trên bộ mặt Bé cười ra nước mắt, đề cập: “Cháu cũng hỏi anh trai tương tự, anh trai đề cập thầy thuốc muốn lấy thận của anh cho cháu… Anh còn đề cập đợi làm cho giải phẫu xong, đem anh đi hỏa táng mang tro cốt về nhà là tốt rồi, đưa xác về mất nhiều tiền lắm.”

Mọi đứa ở đây chợt trông thấy: Không phải anh trai bị câm vứt bỏ em gái chạy trốn, mà là về nhà chuẩn bị tốt cho sau giải phẫu, cậu ấy tưởng rằng lấy thận của mình cho em gái thì sẽ bị chết.

Đôi mắt của phóng viên bỗng ngấn nước ướt nhòe, đi tới nắm lấy tay người anh bị câm và đề cập 1 câu: “Anh đúng là 1 người anh tốt!”

Người anh bị câm không biết phóng viên đề cập gì nhưng vẫn cười. Vào thời khắc này, ai cũng cảm thấy nụ cười của anh mới đáng yêu làm cho sao!

Thứ quý giá nhất của con người không phải vấn đề bạc tiền mà chính ở tình cảm tâm thành thánh thiện từ trái tim mình. Lời đề cập nhiều khi chẳng thể biểu đạt hết được mà chính ở hành động không vị tư ích kỷ, hành động vì người khác, sẵn sàng hy sinh bản thân để cứu người… Một con tim chân chính tương tự có gì sánh bằng!

ĐKN (st)