Điềm báo kỳ lạ trước cái chết của Đổng Trác trong ‘Tam Quốc diễn nghĩa’ nói lên điều gì?

0
375

Chính trong lúc này, 1 trong những nhân vật tối tăm nhất xuất hiện: Đại gian thần Đổng Trác.

Đổng Trác là người ủ mưu, đã thao túng triều đình thi hành hàng trăm chính sách bóc lột đến cùng cực, cướp đoạt tài sản. Theo tính toán, Đổng Trác sở hữu số vàng lên đến 1-2 vạn cân, bạc 4–5 vạn cân, gấm lụa chồng chất như núi. Câu chuyện Đổng Trác chết dưới tay Lữ Bố trong “Tam Quốc diễn nghĩa” hẳn là điển cố mà không ít người đam mê đại danh tác này vẫn còn nhớ. Nhưng rất ít người quan tâm rằng cái chết của Đổng Trác thực tiễn trước đó đã có rất nhiều điềm báo.

Đồng dao

Khi Ðổng Trác đến Trường An để đợi được nhường ngôi, trăm quan đều ra đón rước, duy có Lý Nho cáo bệnh ở nhà không ra đón. Trác đến tướng phủ, Lữ Bố vào mừng. Trác đề cập: “Hễ ta làm cho vua, Phụng Tiên sẽ thống lĩnh cả binh mã trong người đời“. Bố lạy tạ rồi nghỉ ngay ở dưới trướng.

Ðêm hôm ấy, có 1 lũ trẻ đại tiện trục đường hát rong, gió đưa tiếng hát vào tận màn. Hát rằng:

“Thiên lý thảo

Hà thanh thanh

Thập nhật bốc

Bất đắc sinh!“

(Cỏ nghìn dặm. Sao xanh xanh? Trên mười ngày. Chẳng được sống).

Bài đồng dao này có ý đề cập rằng Đổng Trác sắp phải chết. Một người đàn ông nghe thấy vội vàng đuổi đám trẻ đi, rồi còn đề cập, bài đồng dao này có ý đề cập rằng Đổng Trác sắp phải chết, nên ông ta lo sợ Đổng Trác sẽ làm cho hại lũ trẻ.

Tiếng hát nghe thực ai oán. Trác nghe thấy mới hỏi Lý Túc: “Trẻ hát như thế, hay dở thế nào?” Túc thưa: “Thế nghĩa là họ Lưu sắp mất, họ Ðổng sắp lên“.

Xe gãy bánh, ngựa đứt cương

Sự kiện thứ hai là khi Đổng Trác cùng binh sĩ tiền hô hậu ủng lên xe ngựa đi về Trường An. Đi chưa được 30 dặm, chiếc xe đang chạy bỗng gãy 1 bánh, Đổng Trác phải rời xe, quay sang cưỡi ngựa đi tiếp. Lại đi chưa được 10 dặm nữa, ngựa tự dưng lồng lên gầm thét dữ tợn, dứt đứt dây cương. Đổng Trác hỏi Lý Túc rằng: “Xe gãy bánh, ngựa đứt cương là điềm gì?”. Túc đáp: “Là điềm báo Thái sư sẽ nối ngôi nhà Hán, thay cũ cách tân, sẽ ngồi kiệu ngọc im vàng”. Trác vui vẻ tin lời.

Diem bao ky la truoc cai chet cua Dong Trac trong ‘Tam Quoc dien nghia’ noi len dieu gi?(Ảnh minh họa: theo MauTam.net)

Gió thổi mù trời

Đến hôm sau, đang lúc đi, bỗng 1 cơn gió dữ nổi lên ầm ầm, mây kéo nghịt trời, Đổng Trác hỏi Lý Túc rằng: “Thế này là thế nào?”, Lý Túc thưa: “Chúa công nối ngôi rồng, tất sẽ có ráng hồng mây tía, để tăng thêm sự oai phongêm của Trời”, Đổng Trác nghe lấy làm cho lọt tai. Khi đến bên ngoài thành, bá quan đều ra nghênh đón.

Đạo nhân cầm sào

Mờ sáng hôm sau, Đổng Trác sai bày lễ phẩm mang vào triều, bỗng thấy 1 đạo nhân mặc áo xanh, đầu nhóm khăn trắng, tay cầm 1 cái sào dài, trên buộc mảnh vải dài 1 trượng, hai đầu viết hai chữ “khẩu”.

Đổng Trác hỏi Lý Túc: “Đạo nhân này có ý gì?” Túc đề cập: “Đó là 1 kẻ điên!”, rồi lệnh binh sĩ đuổi đi.

Những điềm báo như: xe gãy bánh, ngựa đứt cương, mây đen nghịt trời, tiếng trẻ hát trong đêm, cùng với Đạo nhân cầm sào… kỳ thực đều là điềm báo về cái chết của Đổng Trác; chẳng qua là Lý Túc, người giải điềm báo cho Đổng Trác, cũng là người muốn lấy mạng y, nên đã cố tình giải sai hàm nghĩa của những điềm báo này.

Dưới đây tôi và các bạn hãy xem hàm nghĩa thật sự của những điềm báo này:

Bài đồng dao “Thiên lý thảo, hà thanh thanh! Thập nhật bốc, bất đắc sinh” (Cỏ nghìn dặm, xanh thế nào! Trong mười ngày, không được sống). Kỳ thực đây là 1 dạng đố chữ, “thiên lý thảo” (千里草) ghép thành chữ ‘Đổng’ (董), ám chỉ họ của Đổng Trác; “hà thanh thanh”, ‘hà’ chính là “như thế nào được”, chẳng thể giữ được xanh tươi “thanh thanh”, vậy không phải khô héo thì là gì, thực ra là chỉ cái chết; “thập nhật bốc” (十日卜) ghép thành chữ ‘Trác’ (卓), ám chỉ tên của Đổng Trác; “bất đắc sinh” càng đề cập rõ hơn là Đổng Trác sắp phải chết.

Còn về “Đạo nhân cầm sào” xuất hiện ở đoạn sau, đầu nhóm khăn trắng là chỉ “để tang”, người chết rồi mới phải để tang; hai đầu của tấm vải trên cây sào tuần tự viết hai chữ ‘khẩu’ (口), hai chữ ‘khẩu’ này ghép lại thì chính là chữ ‘Lữ’ (吕), đây ám chỉ họ của Lữ Bố; vậy là tấm vải trên cây sào là chỉ tên của Lữ Bố. “Đạo nhân cầm sào” đã chỉ rõ người giết thịt Đổng Trác chính là Lữ Bố.

Có thể có người đề cập đây là tiểu thuyết, những điều trong tiểu thuyết cũng chỉ là hư cấu mà thôi. Tuy nhiên, những gì biên chép trong cuốn sách sử Tam Quốc Chí và Hán Mạt quật cường ký của Vương Sán thời bấy giờ có rất nhiều điểm giống so với Tam Quốc Diễn Nghĩa, ví dụ như bài đồng dao đề cập trên, trong Hán Mạt quật cường ký được ghi lại như sau: “Lúc bấy giờ có lời đồn rằng: ‘thiên lý thảo, hà thanh thanh, thập nhật bốc, do bất sinh’; lại thêm bài hát ‘Đổng đào’ (Đổng Trác bỏ trốn). Cũng lại có Đạo sĩ viết 1 chữ ‘Lữ’ trên tấm vải trước mặt Trác, Trác không biết đó là Lữ Bố. Khi Trác vào triều, binh mã đứng chật hai bên, từ doanh trại đến hoàng cung, quần thần dẫn đầu nghênh đón. Con ngựa quỵ xuống chẳng thể đi tiếp được, Trác rất muốn dừng lại, Bố khuim hãy đi tiếp, từ Trung Giáp mà vào trong cung”.

Từ những quyển sách sử này, có thể thấy được rằng đây đều là những điềm báo trước về cái chết của Đổng Trác. Cổ nhân đề cập rằng những sự việc xảy ra xung vòng vèo ta đều không phải tự nhiên, mỗi sự việc đều có nội hàm, chỉ có điều ta có quan tâm đến hay không. Số phận của 1 con người, rẻ cũng chẳng thể là tự nhiên.

Văn hóa chính thống của Trung Hoa chính là tương tự, chính là tin vào sự còn đó của Thần Phật, văn hóa cổ đại này chính là văn hóa nửa Thần. Những điều xuất hiện trước khi Đổng Trác chết, thực ra chính là điềm báo.

“Lúc bấy giờ có lời đồn rằng: ‘Thảo thiên lí, hà thanh thanh, thập nhật bốc, do bất sinh’; lại thêm bài hát ‘Đổng đào’ (Đổng Trác bỏ trốn). Cũng lại có Đạo sĩ viết 1 chữ ‘Lữ’ trên tấm vải trước mặt Trác, Trác không biết đó là Lữ Bố. Khi Trác vào triều, binh mã đứng chật hai bên, từ doanh trại đến hoàng cung, quần thần dẫn đầu nghênh đón. Con ngựa quỵ xuống, chẳng thể đi tiếp được, Trác rất muốn dừng lại, Bố khuim hãy đi tiếp, từ Trung Giáp mà vào trong cung”.

Lời bàn:

Trong cuộc sống này, giả thiết quan tâm, tôi và các bạn cũng sẽ thấy có rất nhiều những “điềm báo” thường xuim xuất hiện liên đới đến những vấn đề trọng đại của con người hay cả xã hội. Từ 1 giấc mơ, tới 1 lời “sấm truyền” của các nhà tiên tri xưa (Trạng Trình, Lưu Bá Ôn, Nostradamus, Gia Cát Lượng,…), hay những “siêu nhân” có kỹ năng kỹ sảo tiên lượng trước (Vanga), phần nhiều đều là những sự việc hoàn toàn trung thực, kỹ thuật không sao giải thích.

Ví như 1 câu đề cập đơn thuần của người Việt:

“Chuồn chuồn bay rẻ thì mưa

Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm“.

Diem bao ky la truoc cai chet cua Dong Trac trong ‘Tam Quoc dien nghia’ noi len dieu gi?(Ảnh minh họa: theo iDiaLy.com)

Chỉ 1 câu ấy đã có thể lột tả được trước ngày mai gần về sự biến đổi của thời tiết. Những lời tiên tri kiểu tương tự đều là kinh nghiệm được đúc rút và truyền thừa qua 1 thời kì rất dài. Những kẻ hành ác trước khi phải đền tội cũng đều có ám hiệu cho thấy sẽ phải gặp 1 vận rủi. Người tốt trước khi nhận phúc báo cũng có ám hiệu cho thấy anh ta sẽ có 1 ngày mai sáng sủa.

Luật trời rất công bằng, trước khi trừng trị ai cũng đều có lời nhắc nhở cho loài người, chẳng qua con người quá ư mê muội, cho rằng những điều nào đó là “tự nhiên”, là mê tín, để rồi rất nhiều người phải trả giá vì sự thiếu hiểu biết đó. Còn những người đạo đức cao thượng hơn, sẽ biết hành xử hợp với luân lý của đất trời, từ đó tai qua nạn khỏi, sống 1 cuộc sống im bình tốt đẹp.

ĐKN (t/h)