Cuộc sống của mẹ đơn thân nuôi con trong ngôi nhà 1m2 giữa trung tâm Sài Gòn

0
368

Nhắc đến đại lộ Võ Văn Kiệt (TP.HCM), người ta sẽ nghĩ về những ngôi nhà có trị giá hàng chục tỉ đồng. Nhưng, ở đâu đó trên đoạn các con xã thuộc trọng tâm Quận 1 vẫn còn đó 1 căn chỉ rộng 1m2 – nơi trú mưa, trốn nắng của người nữ giới nghèo hơn 20 năm nuôi con 1 mình.

Cuoc song cua me don than nuoi con trong ngoi nha 1m2 giua trung tam Sai Gon

Mất hơn 1 giờ đồng hồ, chúng tôi mới sắm thấy ngôi nhà “siêu hẹp” của mẹ con bà Lê Thu Vân (52 tuổi). Thấy chúng tôi nhễ nhại mồ hôi, bà vui vẻ nói cười và hỏi: “Chắc các con kiếm khó lắm đúng không? Nhà dì nằm ở các con xã lớn nhưng bé quá nên ai cũng ngỡ nó thuộc ngôi nhà kế bên”.

Ngồi dưới cây dù ngoài hè xã, bà Vân khởi đầu câu chuyện về cuộc sống chật vật và sự khốn khổ khi ở trong ngôi nhà mặt tiền 1m2 đi mượn của người em rể.

Số phận người nữ giới truân chuyên

Từ thuở nhỏ, bà Vân đã quen với việc sống vất vưởng nơi đầu cầu, cuối chợ gần bản đồ P. Ông Lãnh. Đến tuổi cập kê, bà yêu và thành thân với 1 người đàn ông nhưng duyên đứt giữa chừng. Người đó vì bệnh tật đã bỏ lại bà lạc điệu trên dương gian này. Từ đó, người nữ giới góa sống còm cõi nơi hè xã bằng nghề bán nước mát.

Vài năm sau, bà đem lòng bi cảm 1 người đàn ông khác. Nghĩ cuộc sống chơ vơ, bà quy định đi thêm bước nữa với niềm mong muốn có 1 nhóm ấm hạnh phúc. Ngờ đâu, mang thai lần đầu, người chồng bà rất đỗi yêu thương đi biệt tích, bỏ lại bà và đứa đàn bà chưa chào đời. Đến hiện giờ, bà mới nghe người ta đồn, người đàn ông phụ tình đã chết vì ma túy, rượu chè.

“Trải qua 2 lần đò, dì quy định nuôi con 1 mình. Khi ấy, ông bà thương nên đón hai mẹ con về sống chung trong căn nhà giáp chợ Gà. Nhưng, gia đình dì đông người mà diện tích vỏn vẹn 6m2. Vì vậy, dì tính ra ngoài thuê trọ, đỡ làm cho phiền anh em.

Đúng lúc ấy, căn nhà chỉ rộng 1m2 trước nơi dì bán nước rao bán. Dì sợ chủ nhà nhượng cho người khác rồi không có chỗ mưu sinh nhưng chẳng có đủ tiền mà mua. Con biết đó, 1m2 ở trọng tâm Sài Gòn đáng giá hàng trăm cây vàng. Dì có làm cho cả đời cũng không mua được. Dì đành lên nhà người em họ nề hà mua rồi cho hai mẹ con thuê lại làm cho kế sinh sống”, bà Vân nói.

Cuoc song cua me don than nuoi con trong ngoi nha 1m2 giua trung tam Sai Gon

Trước kia, người em cho bà Vân mướn căn nhà 600.000 đồng/tháng. Sau này, bà ốm yếu nằm viện nhiều, họ không lấy tiền hàng tháng, thậm chí còn cho thêm.

Thương mẹ bệnh tật, cô đàn bà của bà Vân học hết lớp 12 đã tạm bợ gác ước mong vào ĐH và quy định đi làm cho thuê phụ giúp gia đình. Bà nhớ lại: “Hồi ấy, con bé đi bán hoa quả cho người ta mỗi giờ được 8 ngàn đồng. Thấy con nặng nhọc, dì bảo nó ở nhà phụ giúp bán nước. Thường ngày, nó chỉ quẩn dưới đây hoặc mệt thì lên gác nằm. Vì vậy, nó ít va chạm, không sáng tạo như con người ta. Mấy hôm trước, nó được cậu xin cho đi bán áo quần ở huyện 7 nhưng chưa biết được nhận hay không”.

2 chiếc xe đẩy – của cải trị giá nhất

Vất vả quá nửa đời người nên khi dĩ vãng được gợi lại, người nữ giới góa đã khóc. Dường như, giọt nước mắt ấy chất chứa bao nỗi lòng, sự cực khổ và lo lắng cho đứa đàn bà đã lớn nhưng còn thơ. “Dì chưa 1 lần oán trách căn số. Nhiều đêm không ngủ, dì đã nghĩ về cuộc sống hơn 20 năm qua. Ngẫm lại, mẹ con dì còn kỳ thú, có chỗ ăn chỗ ngủ. Ngoài kia, có biết bao người phải sống ngầm cầu, không nơi nương tựa. Hơn nữa, dì đã quen với cảnh chật chội, ngột ngạt khi ở trong ngôi nhà ấy”, bà Vân trải lòng.

Đưa đôi bàn tay đen sạm, nhăn nheo gạt khóe mắt, bà Vân lấy lại sự bình tâm và ngỏ lời mời chúng tôi lên thăm nhà.

Chúng tôi phải trèo qua 2 lượt thang tới tầng 3 – nơi ăn ngủ của mẹ con bà Vân. Bà vừa mở chiếc nắp gỗ, 1 mùi hôi ẩm mốc, ngột ngạt bốc lên. Xung vòng quanh căn phòng được “xây dựng” bằng những tấm vải rách che nắng, chắn mưa và không 1 tấm tôn cứng cáp. Trong nhà, chẳng có thứ gì trị giá ngoài túi áo quần người ta cho và đống đồ chơi của trẻ nhỏ.

Cuoc song cua me don than nuoi con trong ngoi nha 1m2 giua trung tam Sai Gon

“2 năm trước, bản đồ chợ Gà có vụ cháy lớn. Người ta đem vứt bỏ mấy thanh sắt. Dì đã lấy về làm cho cầu thang leo lên nhà thay cho chiếc gỗ đã mục nát. Còn mấy tấm vải rách che nhà, dì lượm lại khâu vá rồi căng lên. Có đêm mưa đằm đìa hất nước vào nhà, con bé phải đi ngủ nhờ chứ không ướt nhèm người rồi sinh bệnh. Còn thời tiết nắng nóng như giờ, mẹ con dì gắng công chịu đựng”, bà Vân nói.

Ngôi nhà mặt tiền với diện tích 1m2 không đủ chỗ kê giường, không Bồn cầu hay khu đun nấu. Mọi chuyện sinh hoạt, bà Vân và đàn bà phải dựa nhờ vào nhà cô em gái ở trong chợ. Thậm chí, trước kia, ngôi nhà ấy không có điện. Khi cháy chợ, láng giềng làm cho lại các con xã điện mới cho câu nhờ.

Thường ngày, cô đàn bà cùng đứa cháu 3 tuổi sẽ ngủ nghỉ trong nhà. Còn bà Vân, mọi hoạt động đều ở dưới hè xã. Khi màn đêm buông xuống, bà kê chiếc giường dài ra trước cửa nằm ngủ vừa hóng gió mát vừa canh chừng 2 chiếc xe đẩy cùng đống bàn ghế.

Khi hỏi đến thứ gì quý giá nhất trong nhà, bà Vân thản nhiên chỉ tay xuống dưới: “Hai chiếc xe đẩy con ạ! Nó là dụng cụ mưu sinh của dì bao năm qua. Chỉ cần bị mất trộm, mẹ con dì sẽ không biết sống ra sao”.

Cuoc song cua me don than nuoi con trong ngoi nha 1m2 giua trung tam Sai Gon

“Dì mong người ta không đuổi, cho bán nước kiếm tiền sống qua ngày”

Gần chục năm qua, cứ 5 giờ sáng, bà Vân lọ mọ 1 mình dậy dọn nước bán. Mỗi ngày, bà bán được vài chai nước ngọt. Bà tâm tình: “Mặt tiền tỉ, đông người qua chạy xe qua nhưng nó là đại lộ nên không mấy người dừng lại uống nước. Bữa nào trời nắng và kẹt xe mới có 1 – 2 người gạnh mua chai nước suối hoặc cốc cà phê. Vì thế, tiền kiếm được chẳng là bao. Tháng nào đông khách, dì được hơn 3 triệu, tháng ế chỉ được gần 2 triệu đồng. Từng ấy tiền sao đủ sống ở tỉnh thành cái gì cũng đắt đỏ”.

Buôn bán được vài đồng, bà Vân đã nghĩ cách kiếm thêm bằng việc nhận giữa xe dạo cho khách vãng lai vào nhà hàng kế bên. Mỗi chiếc xe, bà kiếm thêm được khoảng 2000 – 3000 đồng.

Tháng ngày kinh doanh trước cửa nhà, bà Vân không nhớ đã bao lần phải “chạy” bàn ghế khi nhóm tự quản dẹp các con xã. Có bữa không kịp, bà phải xin họ tha cho. “Dì chẳng mơ ước gì ngoài việc người ta cho mẹ con dì đặt chiếc xe đẩy bán nước, kiếm sống qua ngày. Dì biết tương tự là lấn chiếm hè xã nhưng cực chẳng đã! Con thấy đó, nhà vỏn vẹn 1m vuông làm cho sao đặt được chiếc xe đẩy hay bộ bàn ghế !”.

Cuoc song cua me don than nuoi con trong ngoi nha 1m2 giua trung tam Sai Gon

Bước qua tuổi 50, bà Vân dần yếu hơn. Trong người đủ thứ bệnh như thận, tim, biếu cổ, rẻ khớp. Đợt này, bà phải đi chích thuốc điều trị thận mỗi tối. Do không biết chạy xe, bà thường đi bộ ra xã cô Giang tiêm, không dám thuê xe sợ tốn thêm tiền.

Hướng ánh mắt lên bầu trời xanh qua miếng vải rách che nắng, bà Vân nhoẻn mồm cười. Nụ cười đó thật bình yên, nhẹ nhàng không giống như quãng đời bà đã đi qua! Mong rằng, những ngày còn lại, người nữ giới nghèo sẽ có 1 cuộc sống như chính dòng sông yên ổn sóng trước cửa ngôi nhà 1m2.

Theo Bùi Anh – Thục Quyên (Khám phá)