Cuộc sống bí bách và giấc ngủ nằm nghiêng suốt 20 năm trong căn nhà 2m2 ở Hà Nội

0
362

Vậy mà hơn 20 năm qua, đây lại là nơi sinh sống của 1 cụ ông đã 70 tuổi.

Căn nhà bé đến khó tưởng giữa lòng Thủ đô

Sâu trong 1 con ngõ nhỏ giữa phường Thuốc Bắc (Hoàn Kiếm, Hà Nội), hơn 20 năm qua có 1 căn nhà “bé như mắt muỗi”. Chiều dài của nó chỉ khoảng 2m, rộng 1m và cao chưa đầy 1,4m. Vậy mà nơi đây đã từng là chốn sinh sống của 2 người đàn ông trưởng thành. Tính ra, mỗi người chỉ có 1m2 đất để ở và sinh hoạt.

Căn nhà không có ánh sáng, chỗ thông gió, không có cửa, thiếu điện, nước, không chỗ nấu bếp và cũng chẳng có chỗ đi đại tiện. Nó giống như 1 túp lều xây bằng xi măng nhưng gần như tường gạch đã cũ mèm, nhiều đoạn tróc lở. Mùa hè, căn nhà nóng không hơic gì lò thiêu còn mùa đông, gió thổi thốc từng cơn lạnh buốt.

Cuoc song bi bach va giac ngu nam nghieng suot 20 nam trong can nha 2m2 o Ha Noi

Căn nhà 2m2 của ông Cao.

Cuoc song bi bach va giac ngu nam nghieng suot 20 nam trong can nha 2m2 o Ha Noi

Nó nằm sâu bên trong 1 con ngõ nhỏ hẹp trên phường Thuốc Bắc.

Cuoc song bi bach va giac ngu nam nghieng suot 20 nam trong can nha 2m2 o Ha Noi

Thực chất, đây chỉ là 1 căn gác lửng nhỏ chông chênh.

Đó là căn nhà của ông Chu Văn Cao (SN 1947). Ai đến thăm ông Cao, nghi vấn trước tiên đều nghi vấn tà tàm thế nào, hơn 20 năm qua, cha con ông có thể chung sống ở 1 nơi tồi tàn như thế? Ông Cao cười bảo, ở đâu lâu cũng thành quen.

“Nhà không có ánh sáng mặt trời thì tôi dòng dây điện từ nhà hơic sang thắp sáng, không có gió thì bật quạt, không có nước, chỗ đi đại tiện thì tiêu dùng ở NVS công cộng, không có chỗ nấu bếp thì tiêu dùng cơm bụi giá thấp sống qua ngày. Nơi này chỉ để ngồi nghỉ và ngủ”, ông Cao bảo, hơn 20 năm qua, 2 cha con ông đã sống – ngắn gọn đúng như những gì ông vừa đề cập.

Cuoc song bi bach va giac ngu nam nghieng suot 20 nam trong can nha 2m2 o Ha Noi

Trước đây, ông Cao có 1 căn nhà rộng chừng 16m2, bên trên có căn gác lửng. Sau này, vì 1 biến cố lớn, ông đành bán căn nhà phía dưới để trang trải nợ nần và giữ lại gác lửng để ở. Vậy là căn nhà 2m2 xây dựng thương hiệu từ đó, tính tới hiện tại đã hơn 20 năm.

“Túp lều” 2m2 được ông Cao bố trí hơi ngăn nắp. Quần áo treo hết lên tường, ở giữa trải 1 chiếc chiếu để ngủ và 2 bên để vài vật dụng nhỏ như giấy ăn, bật lửa, sách, báo… Căn nhà tuy bé nhưng nhìn từ ngoài vào trong, không có vẻ gì nhếch nhác hay không ngăn nắp. Ông Cao bảo, con trai ông thường đi làm cho xa nên nhiều khi trong nhà chỉ có mình ông.

“Từ nhỏ nó đã sống với tôi ở đây nên thành quen. Khi ngủ, 2 cha con quen nằm nghiêng cho tha hồ. Thực ra ngày đi làm cho không có sức khỏe nên đêm về ngủ vùi, cũng không quan tâm nhiều”.

Hoàn cảnh cạnh tranh đến cùng cực nhưng người đàn ông 70 tuổi này vẫn giữ thái độ sống lạc quan

Ông Cao sinh ra và lớn lên ở Hà Nội trong 1 gia đình thuộc diện hơi giả. Trước đây, ông từng được đi học và chuyên nghiệp tiếng Pháp… Thời hơing chiến, ông làm cho mướn nhân tại các xí nghiệp Nhà nước, công việc liên miên qua nhiều tỉnh thành rồi lại có thời kì làm cho gia sư. Vì thế, hiện tại dù đã cao tuổi, ông vẫn giữ lề thói thường xuyên đọc sách, báo. Trong căn nhà 2m2, sách, báo là thứ có nhiều và được ông Cao quý trọng nhất. Lúc rảnh rang, ông thường chong đèn, lôi chúng ra đọc mải miết.

Cuoc song bi bach va giac ngu nam nghieng suot 20 nam trong can nha 2m2 o Ha Noi

Lúc rảnh rang, ông Cao thường chong đèn đọc sách, báo.

Mải mê với sự nghiệp, ông Cao không màng tới chuyện lập gia đình. Mãi đến năm 40 tuổi, trong đợt tinh giảm biên chế, ông Cao về hưu và sau đó, đính hôn với bà Sinh – người nữ giới đã từng có 1 đời chồng.

Sau 5 năm hôn nhân, giữa ông Cao và vợ phát sinh nhiều tranh chấp. Cuối cùng, 2 người đã hợp lực chọn lọc con tuyến phố đánh tháo cho nhau. Vợ ông cùng đàn bà riêng về quê sinh sống. Ông Cao chịu bổn phận nuôi dạy con trai. Sau ngày vợ đi, ông phải oằn mình lo trả nợ… cuối cùng, căn nhà nhỏ đành phải bán đi.

Cuoc song bi bach va giac ngu nam nghieng suot 20 nam trong can nha 2m2 o Ha Noi

Thi thoảng, ông Cao giúp phụ việc ở quán cafe của cô Chi trên phường Hàng Phèn.

“Lúc tôi còn tthấp, tôi có nhiều hoài bão lắm. Tôi cũng thấy ngày mai mình rộng mở chứ chẳng thể ngờ đâu lúc về già, mình sẽ thành ra thế này”. Ông Cao đề cập, mọi biến cố xảy ra trong đời đều có nhân – quả nhưng đó là khi ngẫm lại mới hiểu ra còn trong lúc nó xảy đến, chẳng ai có thể lường trước. Ông Cao đề cập mình là 1 người làm cho ăn lương thiện, không buôn to bán lớn, không bia rượu, đánh bạc… nhưng không ngờ lại nợ nần tới nỗi khuynh gia bại sản.

Nhiều người lâm vào tình cảnh ông Cao, có thể cảm thấy buồn chán nhưng ông thì không. Trên bộ mặt người đàn ông lớn tuổi này lúc nào cũng trình bày ý thức lạc quan. Ông bảo, mỗi người có 1 cuộc sống, điều không thể bỏ lỡ là phải biết học cách ưng ý và vươn lên.

“Tôi nhận được vô khối nghi vấn đại loại như nhà thế ở làm cho sao? Nhà đấy mùa hè chắc nóng lắm nhỉ?… Tôi không cáu bẳn hay đau khổ, tôi vui vẻ giải đáp thành thật: Ở đâu mãi cũng thành quen, có đầy người còn khổ hơn cha con tôi nhưng họ vẫn sống đấy thôi. Tôi thấy hạnh phúc hay khổ đau là tùy ở tâm thế mỗi người”.

Cuoc song bi bach va giac ngu nam nghieng suot 20 nam trong can nha 2m2 o Ha Noi

Chính vì nghĩ suy tương tự, ông Cao không cầu mong nhận được sự giúp đỡ. Thế nhưng ở khắp phường Thuốc Bắc, ai nấy đều hiểu và thương cho tình cảnh của cha con ông Cao. Cách đây hơn chục năm, họ từng quyên tiền để giúp ông làm cho giải phẫu thay thủy tinh thể.

Nhiều năm qua, ông Cao làm cho việc không lương cho 1 quán cafe trên phường Hàng Phèn. Cô Chi (chủ quán ở đây) tâm can: “Bác ấy lớn tuổi rồi nên thi thoảng, khi nào cần đi giao hàng, mua đồ thì tôi gọi đến phụ. Bác không bao giờ hỏi tiền lương nhưng khi bác cần gì là tôi giúp, thiếu gì tôi có là tôi gửi biếu”.

Cuoc song bi bach va giac ngu nam nghieng suot 20 nam trong can nha 2m2 o Ha Noi

Cô Chi đề cập mọi người quanh co gianh giới phường Thuốc Bắc rất quý ông Cao. Họ quý ông vì tính tình hòa nhã, vui vẻ và tư cách sống rất tốt. Ngoài chỗ của cô Chi, ông Cao còn phụ việc cho vài quán cafe hơic, không vì tiền lương mà chỉ để kiếm miếng cơm, sống qua ngày.

Ông Cao đề cập mình sống đơn thuần nên dễ chấp thuận với cuộc sống cạnh tranh. Điều không thể bỏ lỡ nhất là ông vẫn tự lực sống qua ngày, thấy chấp nhận và vui vẻ, hạnh phúc với những công việc mình đang làm cho.

Khi tôi hỏi, ông có lo cho ngày mai của con trai không? Ông có mong ước điều gì cho cậu ấy không? Ông Cao cười bảo: “Không… Tôi nghĩ mỗi người có 1 thế cuộc riêng để sống. Hoàn cảnh của tôi chỉ có thể giúp con đến tương tự, từ nhỏ nó cũng đã hiểu rõ điều này. Vậy thì việc vươn lên, sống tốt hay không, có thoát ra khỏi cảnh sống này hay không, phần đông phải do nó quy định”.

Thu Hương/ Theo Thời đại