Con người có thiện lương, mặc dù phúc có chưa tới, nhưng họa cũng sẽ tránh xa

0
380

Con nguoi co thien luong, mac du phuc co chua toi, nhung hoa cung se tranh xa

1. Kẻ “trộm cắp” 30 năm về trước

Có 1 lăng xê ở bản đồ công cộng tại Thái Lan nội dung như sau:

Ở 1 con thị trấn nhỏ ở Thái Lan, có 1 cậu bé bị 1 người đàn bà lớn tiếng chỉ trích: “Mày đã trộm cắp cái gì, mày trộm cắp những thứ này để làm gì? Nói mau!”

Người đàn bà còn đánh rất mạnh vào đầu cậu bé, cậu bé vô cùng ám ảnh và cứ cúi gằm mặt xuống đất.

Cậu giải đáp: “Cho mẹ con…”

Người đàn bà này còn đang muốn đánh muốn mắng cậu bé, bỗng có 1 người đàn ông bán đồ ăn sáng đi tới và hỏi: “Mẹ con bị bệnh à?”

Sau đó ông trả tiền mấy gói thuốc mà cậu bé đã trộm cắp và bảo đàn bà lấy 1 ít đồ ăn đưa cho cậu bé, cậu bé cầm thuốc và đồ ăn rồi vội vàng chạy.

30 năm sau, người đàn ông nọ và đàn bà vẫn bán đồ ăn sáng ở cửa tiệm nhỏ đó. Lúc này bỗng có 1 người hành khất đi qua, chìa tay cầu xin người đàn ông bố thí cho chút đồ ăn.

Người đàn ông lấy đồ ăn vào túi và đề cập: “Này cậu cầm lấy đi”. Rồi quay đầu lại đề cập với đàn bà: “Đơn hàng tiếp theo đâu rồi con”. Bỗng nhiên lúc đó người đàn ông hoa mắt tối sa sầm lại và ngã gục xuống đất, lát sau được đàn bà đưa vào viện.

Cô đàn bà nhận được hóa đơn trả tiền tiền thuốc và viện phí là: 792.000 bạt, cô gái nhìn loanh quanh gia đạo nghèo túng của nhà mình, lại nhìn vào tờ hóa đơn mà nước mắt cứ thế tuôn rơi, đau đớn cùng cực không biết làm thế nào.

Cô mua tới văn phòng của thầy thuốc chủ nhiệm khoa để mua hiểu về hiện trạng của cha, vị thầy thuốc hỏi có phải cô đang gặp cạnh tranh về kinh tế phải không, cô lặng im và gật đầu. Vị thầy thuốc nhìn hóa đơn trả tiền và nhìn cô đàn bà hồi lâu, rồi ngồi ngẩn người ra nghĩ suy.

Con nguoi co thien luong, mac du phuc co chua toi, nhung hoa cung se tranh xa

Ảnh minh họa: chuẩn y usnews.com

Vì bởi không đủ tiền trả tiền số tiền thuốc men quá lớn của cha, cô đàn bà chỉ còn cách đăng bán ngôi nhà mình đã sống mấy chục năm.

Ngày hôm sau, cô ngủ kế bên giường bệnh của cha, khi tỉnh giấc kinh ngạc nhận ra tờ hoá đơn trả tiền, và tổng số tiền cần trả tiền trên tờ hóa đơn là: “0”.

Và đọc được những dòng chữ này đằng sau hóa đơn: “Chi phí của 30 năm trước xin được hoàn trả lại, 3 gói thuốc giảm đau, 1 gói thức ăn. Kính thư ! Ký tên: Bác sĩ Prajak Arunthong”.

Cô gái bỗng hồi ức lại những ký ức xa xưa, cảm động nhìn người cha đang nằm thiêm thiếp trên giường. Vị thầy thuốc này cũng lương thiện giống như cha cô, giúp đỡ rất nhiều người, và tiêu dùng sự thiện lương của mình để đối đãi với người. Yêu thương người khác thì cũng sẽ được người khác yêu thương lại, mang lại hạnh phúc cho người khác thì hạnh phúc cũng sẽ đến với mình, và chung cuộc sự thiện lương cũng sẽ trở về bên bạn, đó là bởi ẩn trong sự thiện lương của bạn cố định có “quý nhân” của bạn, đợi khi bạn ở vào cảnh ngộ cạnh tranh, sẽ luôn xuất hiện người lương thiện đối đãi với bạn, giúp bạn vượt qua “hiểm nguy”.

2. Cô giáo tập sự và sức mạnh của lòng lương thiện

Trái đất này của tôi và quý vị hình tròn, sẽ có 1 ngày bản thân bạn sẽ được báo ân cho đa số những việc thiện bạn từng làm. Sự thiện lương chân chính không đơn giản chỉ là 1 loại hình thức, mà ẩn chứa rất nhiều điều nội tại bên trong. Không phải chỉ thành kính trong chùa là đủ, mà chính là sự tôn trọng và quan tâm chăm nom của bạn với mọi người được thể hiện qua từng chi tiết nhỏ nhất trong cuộc sống hằng ngày.

Lương thiện giúp tâm hồn người ta phát triển thành đẹp đẽ hơn, phẩm chất tốt đẹp sẽ giúp bạn có 1 hình tượng tốt đẹp. Những việc bạn từng làm, những lời bạn từng đề cập, đều còn đó trong lòng bạn, từng chút từng chút chúng sẽ được tích tụ lại, dần dần nó sẽ làm toàn thân bạn toát lên ánh hào quang đầy thân thiện và đẹp đẽ, đầy sức lôi kéo người khác.

Vào kỳ nghỉ hè Dương có đi phỏng vấn ở 1 ngôi trường làm cô giáo tiếng anh bán thời kì, khi đó đúng đợt trường đang thiếu 1 cô giáo tiếng anh dạy trung học, nên họ cho cô thời kì thử việc là 7 ngày.

Lớp học mà cô được phân vào dạy, hầu như các học trò đều cao lớn hơn cô, khi cô được giới thiệu tới nhận lớp các học trò khác còn đang nghĩ rằng cô là sinh viên mới.

Bởi vậy 1 tuần thử việc của cô trôi qua chẳng hề thuận lợi chút nào. Cô chỉ là 1 cô gái mới 21 tuổi, chỉ lớn hơn học trò của cô 5-6 tuổi, cách thức lại rất thùy mị và lương thiện. Cô coi 20 học trò của lớp như em trai em gái mình, hết dạ tận lực gắng sức hoàn tất nhiệm vụ.

Con nguoi co thien luong, mac du phuc co chua toi, nhung hoa cung se tranh xa

Ảnh minh họa: chuẩn y eva.vn

Nhưng những học trò này luôn gây khó dễ và trêu đùa cô vào bất đề cập lúc nào. Cô vừa ra ngoài 1 tí thì usb của mình biến mất, quang cảnh trong giờ học thì thật là hỗn loạn, có học trò thì cầm gương để điểm trang, có học trò lấy dế yêu tự chụp ảnh, chơi game, tự do đề cập cười, tinh thần tự kỷ luật kém tới mức biến lớp học cứ như 1 cái chợ. Khi đi lên văn phòng thì cô bị các thầy cô khác giáo huấn, đề cập cô còn quá trẻ, ít tuổi nên không đủ khả năng điều hành lớp.

Tuy vậy Dương trước sau như 1 vẫn đối xử với những học trò này rất tốt, gắng sức làm những bài học phát triển thành thú vị hơn, cô luôn mỉm cười với chúng và chưa bao giờ ra vẻ, mà vừa nhẹ nhõm lại vừa cứng rắn với chúng.

Có 1 lần cô đi qua và nghe thấy hai học trò của cô chuyện trò với nhau: “Cô Dương, cô giáo mới của tôi và quý vị kìa, cô ấy thật là thùy mị và đôn hậu, không cáu giận lại còn luôn cười tươi. Cho dù tôi và quý vị có làm việc gì quá quắt đi nữa, cô ấy hình như cũng không đề cập với lãnh đạo giảng các con phố”.

Kỳ hạn thời kì tập sự 7 ngày rồi cũng tới, khi hiệu trưởng đang chần chờ không muốn tuyển dụng Dương, thì đa số 20 học trò của lớp đều tới gặp hiệu trưởng xin giữ cô lại.

Chúng đề cập: Từ trước tới nay chúng chưa bao giờ gặp 1 cô giáo nào đôn hậu lương thiện thùy mị như Dương, khi các bạn nữ tới kỳ đèn đỏ liền mang các con phố đỏ tới ký túc xác cho chúng, khi thấy trong lớp có đôi yêu nhau cũng không trách mắng như các cô giáo khác, mà rất dịu dàng căn dặn chúng phải biết giữ “chừng độ”, buổi tối còn tới cùng làm hết bài tập ở phòng tự học với các học trò. Mặc dù chỉ trong 1 tuần tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng chúng đều rất yêu mến cô, và cầu xin hiệu trưởng đồng ý cho cô ở lại.

Một người luôn làm người 1 cách lương thiện, có thể đích thực làm đổi thay những nghĩ suy của người khác, có thể hiểu và cảm thông cho cảm nhận của người khác.

Và sự thiện lương của bạn đã ẩn chứa “quý nhân” của bạn trong đó, 20 sinh viên kia chính là quý nhân của Dương, chung cuộc cô đã được ở lại, và bây giờ là cô giáo chính thức của trường, với mức lương chẳng hề phải chăng. Vì vậy, sự thiện lương là 1 bản chất đẹp, 1 sự chọn lọc đúng đắn, vì nó được vun đắp trên hạ tầng của đạo đức.

3. Sự thiện lương của 1 người chinh phục được cả cường địch vạn người

Nội tâm của bạn có thể bị rối loạn, nhưng đừng để nó ẩn chứa những điều xấu xa. Có thể bạn hai bàn trắng tay, nhưng chẳng thể để mất đi sự lương thiện tâm thành và đôn hậu của mình. Và sự lương thiện của bạn không chỉ mang lại cho bạn sự may mắn, mà còn ẩn chứa trong đó cả “quý nhân” của bạn, đa số thiện lương chung cuộc đều được báo ân rất ngọt ngào và ấm áp.

Cổ nhân đề cập: “Nhân chi sơ, tính bản thiện” (Nghĩa là: Con người khi sinh ra ai cũng có bản chất tiên thiên là lương thiện). Đó chính là kinh nghiệm kết tinh được đúc kết và nghiên cứu đối với con người, bản chất lương thiện của con người là điều cần được hướng tới và học hỏi.

Bản năng lương thiện của con người có thể thức tỉnh được nhiều hơn lương tri còn đó trong lòng, và nhắc nhở người ta làm bất đề cập việc gì sớm nhất đều hướng tới cái thiện.

Lưu giữ sự thiện lương chính là 1 sự chọn lọc, và cũng là 1 phẩm chất đạo đức. Và chính sự lương thiện của bạn chung cuộc sẽ mang lại cho bạn những báo ân hậu hĩnh mà bạn chẳng thể ngờ tới.

Tôi còn nhớ có đọc được hai câu chuyện đại khái nội dung thế này trong 1 cuốn sách:

– Câu chuyện thứ 1: Có 1 người đàn ông tên Cố Vinh sống ở đế đô Lạc Dương, 1 ngày nọ anh được người khác mời tới dự tiệc. Trong buổi tiệc đó anh cảm thấy người hầu đứng nướng làm thịt kia nét mặt như đang rất khao khát, muốn ăn 1 đôi miếng làm thịt nướng. Thế là anh lấy phần làm thịt nướng của mình, đưa cho anh người hầu kia ăn. Mọi người tham dự buổi tiệc ai cũng cười nhạo và bảo anh làm vậy sẽ mất đi danh giá của mình cho người đó. Cố Vinh chỉ đề cập: “Một người ngày nào cũng nướng làm thịt cho mọi người ăn, vì sao lại để anh ta đến mùi vị của miếng làm thịt nướng như thế nào cũng không được thưởng thức chứ?”

Sau đó tao loạn chiến tranh nổi lên ở khắp nơi, và có rất nhiều đứa ở Lạc Dương xuôi theo dòng Trường Giang tiến về phía nam. Và trong chuyến hành trình đó cứ mỗi lần Cố Vinh gặp nguy nan, thường xuyên có 1 người mua cách bao bọc cho anh, Cố Vinh cảm kích hỏi anh ta căn do, mới biết anh ta chính là người tôi đòi năm xưa anh đã dường phần làm thịt nướng của mình.

– Câu chuyện thứ 2: Có 1 lần Tuần Cự Bá vượt nghìn dặm xa xôi đi thăm 1 người bạn của mình bị ốm, vừa đúng lúc quân địch tiến đánh tiến công vào thành đó, người bạn của ông liền khuyên ông: “Tôi sắp chết rồi, cậu hãy đi khỏi đây đi”.

Cự Bá giải đáp: “Tôi từ xa tới thăm bạn, bạn lại muốn tôi rời khỏi đây trong lúc như thế này, việc bại hoại đạo nghĩa để đổi lấy sự sinh tồn sao có thể là việc mà Cự Bá tôi có thể làm chứ?”. Cuối cùng ông cương quyết không chịu rời đi.

Sau khi quân địch đánh chiếm được thành lũy và vào thành, thấy rất kỳ lạ khi Cự Bá vẫn ở đó, liền hỏi ông: “Đại quân của ta vào đến thành, thì đa số mọi người dân trong thành đều chạy hết rồi, ông là ai vậy, sao vẫn còn dám ở lại đây?”

Cự Bá giải đáp: “Bạn tôi bị bệnh, tôi không đang tâm để 1 mình anh ấy ở đây, giả như các người cố định muốn làm thịt anh ta, tôi nguyện sẽ tiêu dùng tính mạng của mình để hoán đổi”.

Con nguoi co thien luong, mac du phuc co chua toi, nhung hoa cung se tranh xa

Ảnh minh họa

Quân địch nghe xong trong lòng đều rúng động, sau khi cùng đàm đạo bàn bạc chúng đề cập: “Chúng tôi là những người không biết đạo đức và lễ nghĩa, lại thâm nhập vào vùng đất đầy đạo đức và lễ nghĩa rồi”. Thế là chúng liền tức khắc rút quân khỏi thành, và cả tòa thành được bảo toàn nguyên vẹn.

Hai câu chuyện này là minh chứng cho thấy tâm thiện lương có vai trò không được xem nhẹ như thế nào, sự lương thiện của bạn sẽ có ngày giúp đỡ được bạn. Vì thiện lương là cách thức mềm yếu nhất ẩn chứa trong nhân tính con người, nhưng cũng đồng thời lại là loại xúc cảm có sức mạnh nhất.

Thiện lương là định nghĩa căn bản biểu đạt cách làm người, có rất nhiều người coi sự thiện lương chỉ là vẻ hời hợt bên ngoài; nhưng sự thiện lương thật sự chân chính là đến từ nội tâm bên trong, là sự chắc chắn trong lòng: là chính trực, bao dong, chính trực đối xử với người.

Những người như Cố Vinh và Cự Bá, bởi sự thiện lương của họ, vì vậy chung cuộc khi gặp phải hiểm nguy cũng là tự mình có thể cứu mình. Sự hành thiện không đợi phúc báo của họ, chẳng những có thể giúp đỡ được người khác, còn chính là giữ lại các con phố thoái lui và “quý nhân” cho bản thân sau này.

Thái độ làm người thiện lương tốt bụng của bạn, cho dù bước đi có hết mực thường ngày, cũng không mất đi cảnh giới làm bạn phát triển thành phi thường, và điều bạn nhận được đó chính là sự giúp đỡ chân chất và phóng khoáng vô tư, cho dù việc họp mặt chỉ nhạt như nước, cũng không mất đi khí phách của “người quân tử”.

4. Từ thanh niên thường ngày trở thành “ông vua của các ca khúc”

Một đêm vào năm 1814, có 1 chàng thanh niên nghèo mê say âm nhạc nọ đi ngang qua các con phố thị trấn Vienna. Bởi gia đạo nghèo túng, không đủ tiền mua 1 cây đàn piano, nên anh ta chỉ còn cách đến 1 trường tiểu học để tập đàn mỗi ngày. Anh thích sáng tác nhạc, nhưng có lúc cùng quẫn tới mức đến cả tiền để mua giấy sáng tác nhạc cũng không có.

Khi đó anh đang trên các con phố về nhà vừa đi vừa cảm thấy buốn rầu chán nản khi nghĩ kế sinh nhai, bất chợt anh nhận ra 1 cậu bé ăn mặc rách rưới ngồi kế bên 1 cửa hiệu đồ cũ, trên tay cầm 1 cuốn sách và 1 cái áo cũ đề cập là muốn bán.

Chàng thanh niên nhận ra đây là cậu bé mình đang dạy hát trong dàn đồng ca, bất chợt anh như cảm thấy sống mũi cay cay, sự cảm thông đồng tình to lớn trong anh trỗi dậy, làm anh chẳng thể tự chủ mà móc những đồng bạc ít oi còn lại trong áo khoác ra mua lại cuốn sách cũ.

Chàng thanh niên vừa đi vừa đọc cuốn sách vừa mua, và phát hiện trong đó có bài thơ tuyệt hay – “Wild Rose” của thi sĩ Đức Goethe.

Anh đọc đi đọc lại nhiều lần tới mức cảm nhận đa số thân thể mình chừng như đang hòa tan vào trong bài thơ đó, từng đoạn từng đoạn nhạc điệu tươi mới và thân thiện từ trong tâm hồn anh cứ vậy nảy nở ra.

Người đàn ông trẻ tuổi đó là Schubert, người đã được biết đến như là “ông vua của các ca khúc”, ông đã viết bài hát – “Wild Rose” bài hát trở người tham dự ngọc quý trong kho tàng âm nhạc toàn cầu, và đặc thù là bản thảo vô giá của nó. Sự có mặt trên thị trường của bài hát này chính là khởi hành từ trái tim thiện lương của ông.

Con nguoi co thien luong, mac du phuc co chua toi, nhung hoa cung se tranh xaẢnh: Schubert ông vua của các ca khúc

Trong đa số các phẩm chất đạo đức, bản chất thiện lương là bản chất không được xem nhẹ nhất trên toàn cầu, căn do là bởi nó có thể giúp cho đạo làm người trong cuộc sống từ đó được khôi phục lại.

Tôi còn nhớ khi còn nhỏ, bà ngoại thường đề cập với tôi: “Nhất định phải làm 1 ngươi tốt, 1 người lương thiện, hiểu về cuộc thế nhưng không khôn khéo, hãy luôn giữ tâm lương thiện, vì người tốt sẽ được phúc báo. Bất đề cập gặp phải điều gì hay trải qua việc gì, đều luôn lấy thiện lương làm đầu, bởi tương tự mới có thể càng gần hơn với hạnh phúc.”

Tôi đặc thù giám định cao những cam go khó nhọc khấp khểnh trong mỗi lần cạnh tranh mà mình trải qua, là bởi cho dù lòng người có đổi thay khôn lường ra sao, nhưng vẫn luôn lạc quan lương thiện. Người thật sự lương thiện, khi hiểu được sự hiểm ác trong cuộc sống, thì trong lòng vẫn luôn tràn đầy mĩ ý và từ bi.

Chứng kiến sự bàng quan và thờ ở của cuộc sống, vẫn luôn sống 1 cuộc sống tràn đầy ấm áp yêu thương. Cho dù có đi qua bụi cây có gai, cũng không đổi thay những dự định thiện lương sớm nhất của mình. Trong sự lương thiện của bạn sẽ ẩn chứa “quý nhân” và sự may mắn của bạn. Thiện lương chính là không phân biệt đối xử với bất kỳ ai, chính là đạo lý chỉ đạo giúp đỡ người khác, yêu thương với mọi người.

Tăng Tử cũng từng đề cập: “Con người có thiện lương, dù rằng phúc có chưa tới, nhưng họa cũng sẽ giảm thiểu xa“.

ĐKN (st)