Cô gái trẻ ôm bụng bầu oán hận gã Sở Khanh và cái kết không ngờ

0
355

Các cô gái này không đang tâm bỏ giọt máu của mình đã tậu đến đây để tạm thời lánh mồm dương gian. Nhà tạm thời lánh Mai Tiến (phường Hố Nai, TP. Biên Hòa, Đồng Nai) từ nhiều năm nay đã đón nhận và cưu mang những phận người như thế…

Những mảnh đời… tạm thời lánh

Theo chân chị Nguyễn Thị Căn, người đảm đang công việc hồn hậu của nhà thờ Tây Hải, chúng tôi đi thăm nhà tạm thời lánh.

Đây được xem là nơi nương tựa của những người mẹ đơn thân lầm lỡ nhưng gắng sức giữ giọt máu của mình chờ đến ngày sinh đẻ.

Co gai tre om bung bau oan han ga So Khanh va cai ket khong ngo
Những căn phòng dành cho mẹ đơn thân

Nhà tạm thời lánh được linh mục Giuse Nguyễn Văn Tịch, chánh xứ nhà thờ Tây Hải, thành lập sau khi hình thành nghĩa trang thai nhi. Ban đầu nhà tạm thời lánh chỉ là 1 căn nhà cấp 4 với 7 phòng.

Do số lượng thai phụ đến nương nhờ càng ngày càng đông, diện tích nhà tạm thời lánh được mở mang hơn với 12 phòng, mỗi phòng có thể chứa từ 3 – 4 người, được vật dụng tiện nghi tối thiểu. Con số sản phụ hiện đang được bao bọc, bảo vệ lên đến hơn 30 người.

Chị Căn cho biết thêm, cứ khoảng hơn 1 tháng sau các ngày lễ lớn thì số người tạm thời lánh lại tăng lên. Nhà tạm thời lánh vốn là 1 hàng ngũ ấm, sẵn sàng tiếp thụ hồ hết những ai lầm lỡ vào lưu trú không thu tiền hoàn toàn 1 thời kì chờ ngày sinh đẻ.

Mục đích của nhà tạm thời lánh này là giúp chị em bảo tàng được giọt máu của mình cho đến ngày khai hoa nở nhụy.

Co gai tre om bung bau oan han ga So Khanh va cai ket khong ngo
6 thai phụ đang tham dự nấu bữa cơm từ thiện.

Dạo 1 lòng vòng nhà tạm thời lánh, chúng tôi bắt gặp hình ảnh 6 chị em đang chuẩn bị nguim liệu cho bếp ăn từ thiện của nhà thờ. T.H, 27 tuổi – người lớn tuổi nhất trong hàng ngũ, cho biết, em đến từ Hà Nội.

Khi khiến người lao động ở 1 cơ xưởng tại Hà Đông, em quen với 1 người đàn ông 34 tuổi, đã lập gia đình.

Em đề cập: “Ban đầu cứ ngỡ anh ấy còn chưa thành thân nhưng khi biết sự thật em đã chủ động chia tay. Điều không may, chỉ 1 thời kì ngắn sau, em phát hiện mình đã mang thai được 2 tháng. Em chẳng thể để gia đình, bạn bè và những người xung vòng quanh biết được.

Một lần lên mạng, em biết được mái ấm này nên đã lẳng yên tậu đến. Mới đó mà đã 4 tháng rồi, nay cái thai đã lớn. Cha đứa bé biết tin, muốn phụ vào để em sinh đẻ, nuôi con nhưng em từ khước.

Sắp tới sau khi sinh xong chắc em ở lại trong này luôn để tậu cách khiến ăn sinh sống nuôi con”.

Co gai tre om bung bau oan han ga So Khanh va cai ket khong ngo
Nhà tạm thời lánh,câu chuyện buồn Chị Căn, người đảm đang nhà tạm thời lánh, bế 1 em bé. Mẹ bé người Ninh Bình vào tạm thời lánh sau khi chồng bỏ đi vì bệnh ung thư.

Mong được trở về

Nhà tạm thời lánh thật im ả, 1 vài lần chỉ vang lên tiếng khóc của những trẻ lọt lòng. Một vài bà mẹ trẻ thoáng ra thoáng vào rồi sau đó tiếng khóc im bặt… 6 người đàn bà vẫn còn căm cụi với mớ giết, rau. Những tiếng cười vang lên. Những câu chuyện nghe đâu vô tận.

P.H – cô gái đến từ Lâm Đồng – có dung nhan nổi trội nhất trong hàng ngũ, giãi tỏ: “Em học năm cuối khoa ngữ văn ở 1 trường đại học.

Trong 1 lần dã ngoại em lỡ mang thai với người bạn cùng lớp. Biết chuyện, người bạn trai hứa sẽ công ty đám cưới. Sau nhiều lần hứa đến lúc bầu lớn thì anh ta đã ở… “ngoài vòng phủ sóng”. Câu chuyện tan vỡ lở, ba em giận lắm. Mẹ em tậu cách đưa em vào đây chờ ngày sinh đẻ.

7 tháng rồi. Mẹ em 1 vài lần cũng có xẹp qua thăm. Mẹ nhắc, sau này sinh cháu thế nào ông ngoại cũng không đang tâm bỏ đâu. Em cũng mong được như thế”.Một cô gái khác người Ninh Bình vào nhà tạm thời lánh sau 1 lần lầm lỡ với người đàn ông ở cách nhà 20 km. Chuyện tình 2 người rất mặn nồng. Hạnh phúc tưởng chừng trong tầm tay thì đột ngột, anh bặt vô âm tín.

Sau nhiều ngày gắng sức giao thông và tậu kiếm, người đàn ông yêu thương của chị vẫn không có chút dấu hiệu nào. Trong khi đó, cái thai trong bụng người đàn bà trẻ ngày 1 lớn.

Chị thầm yên bỏ nhà, vào TP. Biên Hòa. Vượt qua bao nỗi nhọc nhằn của 1 người đàn bà mang thai, 2 tháng sau, 1 đứa bé trai chào đời. Chị vượt cạn 1 mình, không chồng, không người thân thích kế bên. Những lúc như thế trong lòng chị oán thù vô cùng.

Con được vài tháng, chị phải lao vào mưu sinh. Làm bất cứ việc gì để có tiền mà sống và hẳn nhiên số tiền chị kiếm được nơi đất khách với đứa con còn đỏ hỏn là không nhiều. Chị còn phải nương nhờ nơi nhà tạm thời lánh.

Gần đây, trong 1 buổi tối chị nhận được cú smartphone từ 1 số rất lạ. Nhưng người gọi không lạ. Anh ta là cha đứa bé.

Anh nhắc bằng 1 giong trầm buồn và gián đoạn: “Anh biết em buồn và giận anh lắm. Nhưng anh chẳng thể khiến khác hơn. Anh biết, không có anh em rất khổ nhưng giả thiết có anh kế bên em sẽ còn khổ hơn.

Anh dứt bỏ ra đi vì anh được thầy thuốc ban bố anh bị ung thư quá trình cuối. Nếu anh ở bên em, em 1 mình bụng mang dạ chửa sẽ khó nhọc hơn nhiều. Anh không muốn em khổ nên yên yên tậu nơi dưỡng bệnh.

Gần đây, anh biết anh không còn sống được bao lâu nữa nên rất muốn được gặp em, gặp con 1 lần trước khi ra đi… “.

Co gai tre om bung bau oan han ga So Khanh va cai ket khong ngo
Vừa chăm con vừa khiến gia công kẹo.

Chị tầm tã nước mắt đề cập lại cho chúng tôi rồi nhắc trong thổn thức: “Em không còn giận anh ấy nữa. Em cũng muốn về thăm anh lắm nhưng giờ lấy tiền đâu để về?”.

Câu nhắc của chị khiến chúng tôi thắt lòng. Rời nhà tạm thời lánh, chúng tôi thấy có chút gì cay cay trên khóe mắt …

Theo Vietnamnet