Cô gái Sài Gòn quyết ‘không vay ai một đồng’ tự sắm nhà, xe trước tuổi 30

0
339

Bài viết dưới đây là san sớt của Ngô Như Quỳnh, MC 33 tuổi của Đài truyền hình TP HCM về cách sống, không tốn và các quy tắc ăn tiêu giúp cô không bao giờ nợ ai 1 đồng và luôn tự chủ về nguồn vốn.

Nhiều bạn trẻ hay hỏi mình về cách ăn tiêu khiến sao để tích luỹ được mà vẫn sống tha hồ, không sức ép, mình muốn san sớt ý kiến tư nhân trong bài viết này.

Lấy câu chuyện bữa qua khiến ví dụ. Hôm qua mình có lên Facebook hỏi kinh nghiệm mua xe tương đối nào tầm 1 tỷ, luôn thể ích vừa phải, thích hợp với mục tiêu nguồn vốn và nhu cầu tiêu dùng ở thời điểm hiện giờ. Có nhiều bạn góp ý rằng:

– Sao ngoài khoản 1 tỷ sẵn có không vay thêm nhà băng mua xe hàng hiệu đi cho đã.

– Cỡ Quỳnh phải đi cỡ Audi, BMW, Mec mới sang, đi mấy cái xe tầm 1 tỷ đổ lại… thì rẻ tiền lắm.

– Sao không vay mua xe mà bỏ tiền túi, để tiền đó khiến ăn, trả lãi từ từ.

Mình giải đáp không thích vay mượn, có nhiêu mua nhiêu, cũng không thích đóng giả con nhà giàu. Có bạn giễu cợt, ai cũng như Quỳnh chắc nhà băng ế, kinh tế thị phần trì trệ. Tội lỗi vậy sao?

Mình chợt nhớ lại hồi mua nhà 2013, lúc đó trong túi có 1,5 tỷ, chỉ mua căn nhỏ 1,3 tỷ, để dư 200 triệu đó hộ thân. Cũng có bạn đề cập sao không vay thêm nhà băng mua căn 2-3 tỷ cho tha hồ. Mình cũng đề cập không thích ở nhà to rồi co ro trả nợ.

Sau đó vì nhà xa, mình mua ôtô để vận động thuận lợi che nắng che mưa nên chỉ bỏ 1 phần nguồn vốn ra mua Kia Morning là được rồi. Cũng có nhiều bạn giễu cợt “Quỳnh đi xe đó trông… yếu yếu”, sao không vay mua thêm xe sang đi cho oách.

Co gai Sai Gon quyet 'khong vay ai mot dong' tu sam nha, xe truoc tuoi 30

MC Ngô Như Quỳnh. Ảnh: NVCC.

Những nghĩ suy đó không có gì lạ trong thời buổi trọng vật chất hiện giờ. Mình biết có rất nhiều bạn trẻ, tiền không có nhưng vẫn vay mượn để quần là áo lượt, hàng hiệu sang chảnh thay vì chọn những thứ vừa tầm mà đẹp. Nhà ở thuê nhưng phải mua xe sang lấy nét. Lương phải chăng mà vay nhà băng mua căn hộ đắt tiền rồi tới tháng vã mồ hôi trả nợ thay vì không tốn thêm. Tiền ít cũng phải cố đi resort nhiều sao check-in khí thế thay vì đi những nơi vừa tầm…

Mình chợt nhìn thấy là ý kiến ăn tiêu của mình có vẻ khác so với nhiều người. Không bàn đúng sai hay dở, chỉ là sự chọn lựa của mỗi người thôi. Có thể do mình là gái miền Trung “chắt bóp” đã quen, hoặc do gia đình không giàu, do cảnh ngộ tự lập từ nhỏ tới lớn không có ai để dựa dẫm nên về nguồn vốn mình đúng kiểu “ăn chắc mặc bền”.

Quan điểm ăn tiêu của Quỳnh:

Thứ nhất, tiền là dụng cụ, không phải mục đích, không khiến nô lệ cho nó. Tiêu xài theo nhu cầu và năng lực có thực của bản thân, chứ không phải đóng giả con nhà giàu, lấy nét, khiến màu, khoe khoang với ai.

Thứ 2, không bao giờ xài hết số tiền đang có vào bất kỳ 1 nhu cầu nào, luôn để dành lại 20-30% phòng trường hợp cần luôn và ngay.

Thứ 3, không bao giờ vay mượn nhà băng lẫn người thân, bạn bè. Có nhiều ctương đối nhiều, có ít ctương đối ít, không có không ctương đối. Mình sợ nợ nần, sợ rủi ro. Mình thích ăn ngon ngủ yên ổn không ngơm ngớp lo đến tháng trả lãi.

Thứ 4, có thể nghiêm khắc với bản thân nhưng rộng lòng với người thân và bạn bè lẫn những người cạnh tranh ngoài xã hội, giúp giả tỉ có thể.

Thứ 5, nghiêm khắc với bản thân không có nghĩa là không tốn tới mức không phòng thoáng, mà là xài đúng nơi đúng chỗ. Nếu không cần thì 1 đồng không bỏ, giả tỉ hợp lý thì bao lăm cũng ctương đối.

Cái này đã có cỗi rễ từ xưa. Thời sinh viên, đi dạy kèm được 500 ngàn thì mình đã có lề thói không tốn 200 mỗi tháng. Ra trường đi dạy 1 triệu mình để dành 300 ngàn. Tới lúc đi khiến 300 USD mình cũng để lại 100 USD. Tới lúc công việc thuận lợi có khi thu nhập cả 100 triệu/tháng, mình cũng luôn dành lại 30-50%.

Mình cũng không có lề thói cứ có được 1 khoản tiền kha khá là kiếm chuyện mua sắm chi tiêu. Bạn mình nhiều người cứ “vô mánh” là đi thả ga. Mình thì để đó, quăng vô không tốn, vẫn sống thường nhật.

Vì vậy, dù công việc của mình từ xưa tới nay tà tàm công ăn lương, khiến thuê, cần lao trí não chứ chẳng phải buôn bán hay mánh mung phi vụ qua 1 đêm có tiền tỷ, cũng chẳng ai bao, mình vẫn tích góp được để mua nhà, mua xe, chi xài cho những nhu cầu không được lãng quên mà chẳng sức ép vay mượn hay xin xỏ ai.

Để duy trì điều đó, mình tuyệt đối không bao giờ có cái thói tự đại với những gì mình có hay vung tay quá trán, đóng giả con nhà giàu. Mọi thứ mình chi xài đều là vì nhu cầu thực tại, không chạy theo hàng hiệu, không chạy theo hào nhoáng.

Mình không ngại ở nhà thuê, đi xe ôm, ăn mặc giản dị, ăn nhậu bình dân, cà phê lòng phố, tới lui những nơi thường nhật, không 5 sao hay sang chảnh. Nhưng giả tỉ cần vì công việc hay vì giao du xã hội, mình cũng không ngại tốn kém, vì mình biết đầu tư đó xứng đáng và tái quay vòng. Nên đừng lầm rằng công việc mình khiến có liên đới tới showbiz mà phải thế này thế kia mới được. Đi BMW hay Kia, ăn Hyatt hay lòng phố, mặc hàng hiệu hay Saigon Square, không khác nhau mấy giả tỉ tự thân thấy vui. Mình cho rằng trị giá con người nằm ở kiểu dáng ít thôi, chính yếu là cái gì chứa trong đầu và nhiều nhất là ở lối sống, cách hành xử.

Là 1 người nữ giới, ở tuổi 30, mình chẳng là gì so với nhiều người thành công và phong lưu khác trong xã hội, nhưng mình ưng ý và kiêu hãnh vì những gì đang có, vì nó là kết quả của học hành, khiến việc, của nỗ lực bản thân, bao gồm cả sự cân nhắc trong ăn tiêu, theo ý kiến của mình. Không nợ nần, dư tí chút, đủ những thứ cơ bản, cuộc sống ung dung, tâm hồn thanh thoát, đời còn gì sướng hơn.

Mình không ca tụng việc không tốn cực đoan tới mức không phòng thoáng. Mình vẫn sống, trải nghiệm, thu giãn đa số, trong năng lực.

Theo VnExPress