Cô bạn nhỏ và hành trình 8 năm cõng bạn đến lớp

0
372

“Dù đỡ khó nhọc hơn trước nhưng lúc nào em cũng sẵn sàng ở bên Mai Gái, để cõng bạn tới những nơi mà bạn muốn. Mai Gái không may khuyết tật đôi chân nên em muốn khiến đôi chân cho bạn ấy”, em Nguyễn Thúy Nga (SN 2002, học trò lớp 9A1, trường THCS Cát Hải, xã Cát Hải, quận Phù Cát, tỉnh Bình Định) san sẻ.

Làm “đôi chân” cõng bạn đến trường

Chúng tôi mua đến trường THCS Cát Hải vào giữa giờ buổi sáng, lúc này học trò trong trường đang nghỉ giải lao giữa buổi học. Trong khi các bạn đang vui đùa thì em Nga âm thầm cõng bạn học cùng lớp Nguyễn Thị Mai Gái (SN 2002) ra ngồi cquận trò ở ghế đá dưới bóng phượng già nằm ở góc trường.

Ngồi cquận trò, Nga bảo: “Nhà em ở cùng thôn với nhà bạn Mai Gái, nhưng đứa đầu thôn người ở cuối thôn. Hồi còn nhỏ cũng không chơi với nhau, đến khi cắp sách tới trường, học cùng lớp, tụi em mới biết nhau. Đi học được 1 tuần thì thấy bạn ấy ngồi 1 mình, chẳng ai cquận trò nên em lại cquận trò. Rồi bạn ấy đề cập về đôi chân tật nguyền của mình, đi học nhưng mỗi ngày ba má phải đón đưa rất khó nhọc. Nghe bạn ấy đề cập vậy nên em ngỏ ý để mỗi ngày em đến cõng đến trường, vì dù sao trên các con phố đến trường cũng phải ngang qua nhà bạn ấy”.

Co ban nho va hanh trinh 8 nam cong ban den lop

8 năm trời, cô bạn nhỏ đều đặn cõng bạn đến lớp.

Sau buổi học hôm ấy, cô học trò mới học lớp 1 về nhà thưa với ba má xin được ngày ngày cõng bạn đến trường. Thấy đàn bà khiến việc tốt, giúp đỡ bạn tật nguyền nên ba má Nga liền đồng ý. Từ đó, ngày nào Nga cũng đến nhà cõng bạn đến trường, ba má Mai Gái không phải đón đưa em nữa. Có những hôm thời tiết khó chịu, ba má chở Mai Gái đến trường thì Nga cũng đợi sẵn ở cổng để cõng bạn vào lớp. Rồi, thời kì ở trường, mọi sinh hoạt tư nhân của Mai Gái đều được Nga hết dạ giúp đỡ mà có nghĩ gì đến đền đáp. Mai Gái tâm can: “Hồi học cấp 1, nhà em cách trường hơn 1km nhưng mỗi ngày Nga đều đến nhà cõng em đến lớp. Rồi lên cấp 2, nhà cách trường hơn 4km nhưng bạn ấy cũng không ngại cõng đến đến lớp. Có hôm nhìn bạn ấy cõng em mồ hôi nhễ nhại, em xúc động không đề cập nên lời”.Hơn 8 năm qua, Nga trở thành đôi chân để Mai Gái đến trường.

Thầy Võ Kế Chiến, Hiệu trưởng Trường THCS Cát Hải, bảo với chúng tôi rằng có nhẽ trong suốt thế cục đi dạy của thầy không bao giờ quên buổi sáng ban đầu của niên học 2013 – 2014. “Buổi sáng ban đầu của niên học 2013 – 2014, tôi đến trường rất sớm, có nhẽ là vì trường lớp đã ăn vào máu giết tôi từ lâu. Tôi đứng ở hành lang nhìn ra cổng trường thì thấy 1 học trò nữ cõng 1 học trò hơic trên lưng đi thẳng vào lớp học. Lúc đầu cứ tưởng học trò trêu đùa với nhau, sau mới biết là Ngã cõng Mai Gái đến lớp từ lớp 1 đến khi lên cấp 2. Từ đó, tôi thường khen ngợi và nêu tấm gương tốt về Nga cho các học trò trong trường”, thầy Chiến cho biết.

Chia sẻ nỗi đau căn số

Theo mua hiểu, Mai Gái là con đầu trong gia đình có 4 chị em. Lúc mới sinh ra, đôi chân của em bị khuyết tật bẩm sinh, không chuyển di được, suốt ngày chỉ ngồi 1 chỗ. Mọi sinh hoạt ở nhà đều được ba má và bà ngoại chăm lo. Cũng như Mai Gái, Nga là chị cả trong gia đình có 2 chị em. Hoàn cảnh nhà Nga hơi cạnh tranh, ba má em đều là dân cày, loanh quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời nhưng cũng phải day trở khó nhọc để lo cho chị em Nga ăn học. Thỉnh thoảng, mẹ em lại đẩy xe nước mía ra đầu các con phố để bán kiếm thêm tiền lo cho bữa ăn hằng ngày.

Tuy cuộc sống gia đình không mấy hơi giả và chúng tôi phải rất gắng sức mới lo được cho các con ăn học, nhưng thấy cháu Nga học chuyên nghiệp và hay giúp đỡ người hơic, đặc thù là cõng bạn đi học, được mọi người khen nên tôi rất vui và kiêu hãnh”, chị Nông Thị Xuân Thiết (SN 1977, ở thôn Chánh Oai, xã Cát Hải, mẹ của Nga) cho biết.

Trò cquận với chúng tôi, chị Mai Thị Lạc (SN 1978, mẹ của Mai Gái) cảm động: “Có được người bạn tốt như Nga là hạnh phúc, niềm vui của đàn bà tôi. Con bé thiệt thòi, khuyết thiếu thân thể nhưng nó luôn gắng sức học tập. Thương con, ngày ngày chúng tôi an ủi con bỏ qua tự ti để đến lớp. Có người bạn như Nga, con tôi đến trường cũng an tâm hơn. Một lời bái tạ chẳng thể nào đề cập hết được những gì mà bé Nga đã giúp đỡ con tôi”.Hai cô học trò Nga và Mai Gái có 1 tình bạn rất đẹp.

Co ban nho va hanh trinh 8 nam cong ban den lop

Hai cô học trò có 1 tình bạn rất đẹp.

Theo lời chị Lạc, mỗi lần nhìn Nga cõng Mai Gái là mỗi lần chị rơi nước mắt. Thương con, cảm phục trước tình cảm của đôi bạn, chị Lạc thấy đàn bà mình thật may mắn khi có người bạn tốt. Rồi thời kì không đến lớp, Nga vẫn hay qua nhà giúp bạn học tập và cquận trò để Mai Gái bớt chạnh lòng, tự ti. Những lúc Mai Gái đau ốm, Nga đều chép bài đa số cho bạn để bạn theo kịp với bạn bè.

Thời gian cách đây không lâu, dành dụm được ít tiền, vợ chồng chị Lạc mua được chiếc xe máy nên dành thời kì đón đưa con đến trường, Nga lại tranh thủ đi sớm để đợi ở cổng, cõng bạn vào lớp. “Dù đỡ khó nhọc hơn trước nhưng lúc nào em cũng sẵn sàng ở bên Mai Gái, để cõng bạn tới những nơi mà bạn muốn. Mai Gái không may khuyết tật đôi chân nên em muốn khiến đôi chân cho bạn ấy”, Nga san sẻ.

Thầy Võ Kế Chiến cho biết: “Nhà trường tạo mọi điều kiện, an ủi hai em Nga và Mai Gái đồng hành cùng nhau trong học tập. Thầy cô và bạn bè trong trường đều cảm phục trước nghĩa cử cao đẹp của Nga dành cho người bạn khuyết tật của mình. Riêng tôi, tôi rất bái phục tấm lòng của Nga đối với bạn. Hình ảnh về cô học trò có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng lại có tấm lòng và ý thức sẻ chia cạnh tranh với người hơic sẽ mãi mãi in đậm trong tôi”.

Ánh Hường