Chuyện về bà cụ nhặt mèo ở Sài Gòn và lời thỉnh cầu của những chú mèo

0
427

Những ” đứa trẻ” của tuyến đường thị trấn

Gặp bà Mỹ vào 1 buổi chiều thường ngày trên lòng tuyến đường con tuyến đường nằm tương đối xa khu trọng tâm, người nữ giới ngoài 60 ấy có vẻ ngoài khắc khổ và gầy gò. Điều độc nhất tạo sự chú ý ở bà là những chú mèo cứ vấn vít quanh quéo chân bất nói bà đi đâu hay làm cho gì. Hỏi ra thì mới biết lũ mèo ở đó đầy đủ đều được bà nhặt về nuôi từ khi còn nhỏ. Tất cả chúng đều là những chú mèo bị bỏ rơi, có đứa thì bị vứt trong thùng trên lòng tuyến đường có đứa thì nằm trong thùng rác, có người “nhân đạo” hơn thì nuôi lớn 1 tí rồi mới đem đi vứt. Lũ mèo đó, chúng đều là những “đứa trẻ” đến từ tuyến đường thị trấn.

Công việc của bà Mỹ đã kéo dài suốt nhiều năm trời. Bà nhắc có bữa người ta vứt cả thùng mèo mới tỉnh ngộ còn đỏ hỏn cạnh thùng rác: “Mở ra thì thấy có mấy con đã chết rồi, nghĩ sao mà không chết ngoài tuyến đường mưa gió lạnh lẽo mình nằm ngoài đó còn chết huống hồ tụi nó”.

Bà bán cà phê cóc lại sống 1 mình, thu nhập mỗi ngày chẳng bao lăm. Nhưng cơm lúc nào cũng có sẵn cho tụi nó với 3 con cá chiên được treo gọn khô trên góc cột. Bà nhắc :”Ngày nào tui cũng dặn ông bán cơm mang đến đây 3 con cho tụi nó ăn hôm nào bán đắt tương đốich dư được thêm ít tiền là tui mua thêm 3 con nữa là 6 con tụi nó ăn cho đã”. Niềm vui của người già như bà sao mà hiền khô vậy không biết, niềm vui chẳng sinh lời chi hết. Nó cứ vỏn vẹn ở đó thôi, như lũ mèo của bà.

Tui mà biết ai vứt mèo tui đến tận nhà tui chửi luôn chứ sợ gì?

Khi được hỏi về những người đem mèo đi vứt bà có muốn nhắc gì với họ không thì bà đáp gọn lỏn: “Tui đâu biết ai vứt để mà nhắc, còn giả thiết tui mà biết ai vứt mèo thì tui đến tận nhà tui chửi luôn chứ sợ gì. Không nuôi được thì đừng nuôi chứ đi vứt vậy ác lắm.” Cái giọng người Sài Gòn hào sảng và trự nghĩa không lẫn vô đâu hết mà nhất là người nghèo. Nghèo như bà nhưng sao mà sang quá, người giàu còn chưa chắc làm cho được. Có được mấy người tối ngủ lòng tuyến đường mà dám cắt phần ăn cho cả lũ mèo gần chục con chỉ vì :”Nhìn tụi nó tui thương.”

Bà nói có lần bà ngủ xong bọn trộm đánh thuốc trộm hết thảy 7 con mèo, bà khóc suốt mấy ngày ròng rã. Hỏi sao không khóc, bà nuôi tụi nó từ khi còn đỏ hỏn cho đến lúc đứa nào cũng béo ú bậm bạp rồi người ta bắt đi mất. Mà bà không sợ người ta bắt về nuôi chỉ sợ người ta đem bán hay ăn giết thịt tụi nó thôi.

Việc thương yêu 1 ai đó không giống mình vốn dĩ đã rất khó, đằng này 1 người mà ngay cả chỗ ở đàng hoàng cũng không có lại dang tay ra cưu mang 1 đám mèo “vô gia cư”. Trái tim bà thực thụ có bao lăm ngăn vậy bà ơi?

Cho tụi con được sống hoặc đừng sinh bọn con ra có được không?

Chỗ bà ở người ta tiện lợi bắt gặp 1 tờ giấy dán ngay góc đó là lời thỉnh cầu của những chú mèo bị bỏ rơi với kỳ vọng: “Cho tụi con được sống“. Ai tới chơi bà cũng kéo ra để chỉ cho đọc, bà nhắc: “Hội mèo người ta dán ở đây rồi tuần nào cũng lép cho thêm hạt nữa, tốt lắm con”.

Việc hoạn mèo là nên làm cho đối với những người không có năng lực nuôi hay chăm nom mèo, đó gần như là 1 thông điệp nhưng không phải ai cũng chịu nghe và hiểu. Sự nổ lực của những người trẻ và những người thầm lặng “gánh” cái gánh mà chủ sở hữu của lũ mèo vừa quẳng ra tuyến đường cứ thầm lặng truyền đi thông điệp ấy. Vì như bà Mỹ nhắc trong bùi ngùi :” Bà quý con chó nhưng bà thương con mèo vì người ta chỉ bỏ mèo chứ lẽ nào có ai bỏ chó, con mèo nó cứ bị vứt ra tuyến đường tương tự đó”.

Người nữ giới nhỏ nhắn với khuân mặt khắc khổ ấy vài năm mới về quê 1 lần vì: “Mình nghèo quá về em út, con cháu nó lo tội nó thêm. Hồi xưa còn khỏe lâu lâu về còn mua được cho tụi nó khúc vải để may đồ giờ nghèo quá về tui ngại lắm. Giờ cầu cho trúng số thì cho thằng con ít tiền nuôi cháu còn lại tui cất cái nhà nhỏ nhỏ rồi đem mấy con mèo về cho tụi nó có chỗ ở đàng hoàng…”

Những người không có nhiều tiền ở giữa cái Sài Gòn này họ vẫn có 1 trái tim phong lưu và đàng hoàng. Tử tế như cách bà đã cưu mang những con mèo và như cách Sài Gòn đã cưu mang những cuộc thế như bà qua cơn thương hải tang điền vậy. Thành thị trấn của những người nghèo mà “sang” quá, nể phục quá Sài Gòn ơi!

Theo SaoStar