Chuyện về anh nhân viên ngân hàng dạy chữ cho cô bé bán vé số trên vỉa hè

0
380

Giữa nhịp sống ton tả, có những lúc vì miếng cơm manh áo, con người ta vô tình bị cuốn vào guồng quay “kim tiền” nghiệt ngã, để rồi đánh mất đi cái tình người vốn có.

Thế nhưng, giữa nẻo đời lắm chuyện nhiêu khê ấy, vẫn còn đâu đó những điều bình dị, vừa rất đời, lại rất người! Đơn giản như hình ảnh giữa anh viên chức nhà băng nọ, ngày ngày khiến thầy của cô trò bán vé số lòng đường.

Không họ hàng thân thích, không quen biết, có chăng điểm chung giữa “thầy –trò” là cùng tên Tú. Người ta gọi thầy là Tú lớn (Lê Hà Tú – SN 1990) và cô trò gầy nhẻm nhưng có đôi mắt sáng long lanh là Tú nhỏ (Bùi Ngọc Tú – SN 2008, ngụ Kiên Giang).

Chuyen ve anh nhan vien ngan hang day chu cho co be ban ve so tren via he

Lớp học chỉ 1 thầy, 1 trò nhưng nhiều niềm vui (ảnh kênh 14)

Duyên kì ngộ giữa Tú lớn và Tú nhỏ cũng thật tự dưng. Hàng ngày cứ tầm trưa, Tú nhỏ lại đến trước cổng đơn vị nơi Tú lớn đang khiến việc để bán vé số. Ấn tượng ban đầu của Tú lớn về cô bé bán vé số đó là sự hồn nhiên, vô tư và lanh lợi.

Thương cô bé tuổi còn nhỏ đã phải lăn lộn mưu sinh. Những ngày đầu, Tú lớn vẫn thường mua cơm cho Tú nhỏ. Nhận hộp cơm từ tay người lạ, cô bé có phần khá rụt rè. Nhưng nhiều ngày sau, thấy ông chú “quần là áo lượt” vẫn đều đặn cho hộp cơm trưa, Tú nhỏ mới mở lòng bắt chuyện.

Biết Tú nhỏ không được đến trường, Tú lớn lo lắng cho mai sau sau này của cô bé và quy chế nhận “học sinh”. Anh tự tay tậu tập vở, và tranh thủ 30 phút nghỉ trưa ít oi để dạy chữ cho Tú nhỏ.

Một lớp học đặc trưng trên lòng đường xây dựng thương hiệu từ đó…

Chuyen ve anh nhan vien ngan hang day chu cho co be ban ve so tren via he

Tú nhỏ với đôi mắt sáng hồn nhiên, lanh lợi ham thích khi được Tú Lớn dạy học (ảnh Kênh 14)

Hằng ngày, từ thứ 2 đến thứ 5, Tú nhỏ đều tới lòng đường trước cổng đơn vị đợi Tú lớn. Trưa nào cô bé cũng luôn đợi sẵn ở đó và chưa bao giờ tới trễ. Tính ham học của cô bé chính là động lực lớn nhất giúp người thầy “bất đắc dĩ” như anh ngày 1 yêu quý công việc mà mình đang khiến.

Anh đề cập: “Ban đầu mình chỉ tính dạy bé những thứ basic như bảng chữ cái hay cộng trừ thuần tuý. Nhưng dạy được 1 thời kì, chính mình cảm thấy ái mộ sự hiếu học của Tú. Con bé quá nhỏ để hiểu rằng học cái chữ thì sẽ tốt cho mai sau, nó đến gặp mình mỗi ngày thuần tuý vì thích học. Mình chợt nhìn thấy con bé khác hoàn toàn với tụi mình ngày xưa, ngày xưa đi học là ba mẹ phải dồn ép, có những lúc thích đến trường chỉ vì có bạn bè đông vui, còn Tú nó chỉ học 1 mình nhưng chưa hôm nào bé bỏ học”.

Bất đề cập thời tiết, ngày nắng che dù, ngày mưa thì cả thầy và trò cùng chui vào bụi cây trước đơn vị để học bài và để tập vngồi không bị ướt. Tú lớn đề cập nhiều hôm công việc nhọc mệt chỉ muốn nằm nghỉ 1 lát để chiều vào khiến tiếp, nhưng nhớ con bé còn ngồi đợi mình ở dưới nên cũng ráng xách tập vở xuống. Dạy riết rồi quen.

Chuyen ve anh nhan vien ngan hang day chu cho co be ban ve so tren via he

Trời nắng che dù, trời mưa chui vào gốc cây để giảm thiểu tập vở bị ướt, lớp học ấy thật bình dị mà ấm áp (ảnh Dân trí)

Khoảnh khắc thầy dạy trò đánh vần, nắn nót từng con chữ, còn trò ham thích lắng nghe học bài nhịn nhường như ckhá còn chỗ cho sự nghèo nàn, khổ đau và đói rét. Thay vào đó, hình ảnh ảnh thầy trò Tú lớn – Tú nhỏ hỳ hục dạy và học đem đến cho người ta 1 cảm giác nhẹ nhàng và bình yên đến lạ giữa thế cục ton tả, xô bồ…

Khôi Nguyên (t/h)