Chuyện tình bất ngờ của người đẹp miệt vườn và ‘nhạc công một tay’

0
360

Vượt hơn 100 km dưới cơn mưa lất phất dằng dai, chúng tôi đến xã Ngũ Hiệp (Cai Lậy, Tiền Giang) mua nhà ông Hai ‘cụt’, 1 nghệ nhân đàn ghi ta phím lõm.

Ông Hai đang khiến cho vườn. Thấy chúng tôi đến, ông ngừng việc bước vào đón tương đốich. Ông tiếp chúng tôi trong căn nhà đơn sơ giản dị.

Chuyen tinh bat ngo cua nguoi dep miet vuon va 'nhac cong mot tay'
Ông Hai đang khiến cho vườn

Ông tên thật là Thái văn Hai, 67 tuổi. Ông là người khuyết tật, chỉ còn tay trái. Theo lời ông, năm 1966, lúc mới 16 tuổi, ông bị 1 viên đạn găm vào tay phải. Từ đó ông đành mất cánh tay.

Sau tai nạn, ông gắng sức phụ giúp gia đình khiến cho ăn sinh sống trên mảnh vườn của mình. Những lúc rỗi rãi, ông mở radio nghe những bản cải lương mùi mẫn. Niềm ước muốn được là người đệm đàn cho ca sĩ hát manh nha trong ông từ đó.

Ông Hai đề cập tiếp: “Ngày đó, cả gianh giới cù lao Ngũ Hiệp rộn rã tiếng hát tiếng đờn. Cứ mỗi buổi chiều, sau 1 ngày khiến cho việc mệt nhọc, mọi người quây quần vừa uống trà vừa chơi đờn ca a ma tơ. Người biết đàn thì đàn, người biết hát thì hát, không khí rất nở rộ”.

Chuyen tinh bat ngo cua nguoi dep miet vuon va 'nhac cong mot tay'
Ông Hai bên cây đàn

Ông nhắc tiếp: “Tôi mê đàn nhưng chỉ còn 1 tay. Tôi luôn có mặt khi mọi người hội tụ ca hát. Trong lúc ngơi nghỉ, khi người đánh đàn bỏ cây đàn xuống, tôi lân la tiếp cận.

Nhiều người trêu tôi: “Người ta 2 tay đàn 2 tay chưa xong, anh 1 tay khiến cho sao đánh?” nhưng cũng có người khuyến khích: “Một tay mà đờn được mới hay”. Nghe vậy tôi mừng lắm, đêm ngày gắng sức tập tành.

Tôi ôm cây đàn lên. Tay trái cầm cần đàn, 1 khúc tay phải còn lại tôi sử dụng để kẹp chặt thùng đàn. Tôi tập bấm, trước nhất bấm 1 ngón, gảy 1 ngón. Sau đó tăng dần lên bấm 2 ngón, 3 ngón cho đến khi thành thục.

Tôi tập càng càng ngày càng tương đối lên nhưng cũng chỉ là mới biết cầm đàn. Tôi cố học thêm bằng cách nghe và nhìn đàn anh chơi rồi quay về ứng dụng với cách đàn 1 tay của mình. Vậy mà chỉ trong 1 thời kì ngắn, tôi đã đàn được 1 đôi bài bản vắn như: Nam xuân, Nam ai, Tây Thi…”.

Tuy chưa hay lắm nhưng ông Hai tiếp diễn đến các đoàn cải lương, các tụ điểm đờn ca a ma tơ để nghe và để xem đánh đàn.

Trong thời kì này, 1 người anh của ông là nghệ nhân đờn ca a ma tơ Thái Văn Chính đã thường xuyên bồi bổ kèm cặp, giúp ông có tri thức nhiều về cổ nhạc.

Ông tiếp diễn nhắc: “Cái thuở trước nhất của tôi rất khó nhọc. Đúng như người ta đề cập hai tay còn chưa khiến cho được huống chi tôi 1 tay. Với tôi niềm yêu thích cổ nhạc thấm vào trong máu nên càng khó tôi càng gắng sức. Cũng nhờ niềm yêu thích đó, tôi đã đứng lên và trụ vững.

Năm 1969, tôi gia nhập đoàn cải lương Rạng Đông – Mỹ Lệ, 1 gánh hát thuộc hàng trung của Vĩnh Long. Trong thời kì này, tôi đã gắng sức khổ luyện cùng các anh em trong ban nhạc. Nhờ vậy tôi cứng nghề và chính thức theo đoàn ‘sống kiếp tằm trả nợ dâu’ nói quanh nói quẩn năm với gạo chợ nước sông, rày đây mai đó”.

Câu chuyện đến đây thì lâm thời ngừng. Từ dưới nhà 1 người nữ giới luống tuổi bước lên châm nước. Đó là vợ của ông Hai. Ông đề cập: “Anh biết không, tôi cưới được bà ấy cũng nhờ vào ngón đàn này”.

Theo đó, năm 1971, trong lúc đi diễn, đoàn hát ngừng chân ở Sóc Trăng. Sau những buổi phô diễn đờn ca a ma tơ có rất nhiều cô thôn nữ xinh đẹp đến xem. Nhiều cô gái đã thổ lộ cảm phục tài nghệ của ông và muốn có dịp cùng ông kề cận.

Thế nhưng ông chọn bà – 1 trong số các thiếu nữ đó để đi trọn cuộc thế còn lại.

Ông nhắc tiếp: “Năm 1977, tôi không theo đoàn hát nữa, dẫn vợ con về quê nhà. Từ đó đến nay, tôi luôn có mặt ở các đám tiệc để sử dụng cho ca nhạc.

Chuyen tinh bat ngo cua nguoi dep miet vuon va 'nhac cong mot tay'
Ông Hai trong 1 lần đàn cho ca sĩ hát. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Năm 1978, địa phương khởi động phong trào văn nghệ dân chúng, tôi đã đoạt nhiều giải nhờ màn độc tấu ghi-ta phím lõm. Nhờ thế mà tôi được tham dự hội diễn văn nghệ quân khu 9. Dịp này, tôi đoạt được huy chương vàng cũng nhờ màn độc tấu”.

Năm 2014, ông Nguyễn Ngọc Minh, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao & Du lịch Tiền Giang, từng nhận xét về tiếng đàn của ông Hai: “Nếu so với những danh cầm như Văn Vĩ, Văn Giỏi… thì ông Hai chẳng thể bằng được. Tuy nhiên phải thừa nhận ông Hai Cụt là 1 nhân tài đặc thù.

Ngay cả người có đủ hai tay còn chưa chắc đờn được. Người biết đàn cũng chưa chắc đờn hay. Ông Hai chỉ có 1 tay mà đờn tương đối hay tương tự là rất hiếm”.

Trời cũng đã ngớt mưa. Trước khi chia tay, ông ôm cây đàn trong lòng và tặng chúng tôi 1 khúc nhạc.

Tiếng đàn réo rắt theo chúng tôi suốt đoạn đường về…

Theo Vietnamnet