Chuyện ông lão mù cả đời đi dạy…nhạc

0
340

Sinh năm 1945 và bị mù từ nhỏ do di chứng của bệnh đậu mùa, nhạc sỹ Văn Bền vẫn mải mê gắn bó với âm nhạc và tạo cho mình được 1 chỗ đứng cố định trong lòng khán giả dù rằng đơn thuần, ông chỉ là người đệm nhạc cho những danh ca lừng danh.

Ngoài 1 thời kì dài đệm đàn cho các nghệ sỹ lừng danh như Út Trà Ôn, Lệ Thủy, Diệu Hiền…ông dành đa số thời kì cuộc thế mình để dạy nhạc cho những người trẻ có niềm say mê nghệ thuật cải lương khác. Thậm chí, nhiều học sinh của ông hiện còn là giảng sư của trường ĐH Sân khấu điện ảnh TP Hồ Chí Minh.

Chuyen ong lao mu ca doi di day…nhac

Nhạc sỹ Văn Bền.

Được biết đến như là người học sinh hoàn hảo nhất của danh cầm Văn Vĩ, 1 cây đàn lừng danh của xứ Nam kỳ cũng bị khiếm thị nhưng các con phố đời và các con phố âm nhạc của Văn Bền lại vô cùng trắc trở, gian khó. Do không có được đôi mắt như người thường ngày, để học đàn, từ năm 12 tuổi ông đã mua tới xin học nghệ với thầy Văn Vĩ. Tại đây, với bí quyết học đàn cực kỳ đơn thuần và không theo bất cứ giáo án âm nhạc nào. Theo đó, ông lắng nghe thầy đàn rồi mò mẫm theo từng nốt để học theo chứ không có sách vở gì. Chính vì vậy, phải mất gần 10 năm tập tành cần cù, nhạc sỹ Văn Bền mới có thể lâm thời học xong những gì căn bản mà người thầy chưa từng biết mặt truyền lại cho mình.

Trong căn nhà nhỏ ở các con phố Bến Vân Đồn (phường 2, huyện 4, TP.HCM) người nhạc sỹ già tâm can cùng chúng tôi. Theo đó, chỉ 1 thời kì ngắn sau khi ông gắn bó với âm nhạc, dòng nhạc dân gian cải lương khởi đầu đi vào công đoạn thoái trào vì rất nhiều luồng văn hóa ngoại lai khác nhập khẩu. Thêm nữa, những chuyến đi diễn phải xa hơn, lâu hơn tới hàng tháng trời chứ không ở lẩn quẩn đô thị như trước nữa. Vì vậy, để mưu sinh, ông lui vào việc dạy đàn, vừa như 1 sinh kế, vừa như là 1 tâm nguyện mà người thầy mù Văn Vĩ đã khuyên dăn, bằng mọi cách phải truyền được những tinh hoa của dòng nhạc cải lương lại cho những thế hệ đến sau.

Chuyen ong lao mu ca doi di day…nhac

Nhạc sỹ Văn Bền đang dạy nhạc.

Vừa lần lần lấy cây đàn ghi-ta phím lõm bằng gỗ đã gắn bó với mình suốt mấy chục năm, so lại những sợi dây mong manh cho tiếng đàn trong veo, người nhạc sỹ mù vừa chậm cho biết, suốt gần ba mươi năm qua, đây là nơi ông truyền lại những ngón nghề chơi đàn của mình. Đã có hàng trăm học sinh. Họ có thể là người say mê cải lương, học vì ham thích hay là những người gắn bó với dòng nhạc này như công việc mưu sinh. Tất cả, ông đều hết dạ chỉ dạy những gì mình biết với niềm say mê không gì khác.

Người nhạc sỹ mù bảo, suốt mấy chục năm cống hiến cho đời, ông hiểu rằng không cách gì tốt hơn bằng việc truyền lại những tri thức âm nhạc cho thế hệ trẻ. Được truyền ngọn lửa say mê, ái tình với âm nhạc cho những thế hệ trẻ là tâm nguyện của cuộc thế ông. Vì thế, ông sẽ thực hành nó cho tới những chốc lát chung cuộc của cuộc thế.

Nhìn người nghệ sỹ già âm thầm, chìm đắm trong không gian âm nhạc riêng của mình, với độc nhất chiếc đàn ghi-ta quen thuộc, chúng tôi hiểu rằng, có thể dòng nhạc gian dân này đã mai 1 ít nhiều nhưng kiên cố, nó sẽ mãi mãi không bao giờ mất đi bởi cuộc thế còn có những người như ông, với 1 ngọn lửa và máu nóng say mê không gì sánh nổi.

Đoàn Đại Dương