Chuyện lạ về một gia đình tí hon: ‘Tôi đã đi nhiều nơi xin việc nhưng họ không nhận’

0
418

Không xin được việc gì vì quá lùn

Ở thôn Nội Lễ (xã An Viên, quận Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên) có gia đình rất đặc trưng mà mỗi khi nói đến toàn bộ dân làng từ người già đến trẻ nhỏ đều biết đến, đó là gia đình chị Nguyễn Thị Bình.

Nhà chị Bình thì được dân làng gọi với cái tên thân tình là gia đình của người tí hon. Thật vậy, nhà chị Bình có 3 người thì cả 3 đều có chiều cao khôn xiết khiêm tốn.

Chị Nguyễn Thị Bình (SN 1963) và cậu con trai là em Nguyễn Thành Công (SN 2001) có chiều cao chưa đầy 80cm. Người cao nhất trong nhà là anh Nguyễn Văn Lâm – em trai cùng cha tương đốic mẹ với chị Bình cũng chỉ có chiều cao 110cm.

Căn nhà ngói ba gian tồi tàn của gia đình anh Nguyễn Văn Lâm, chị Nguyễn Thị Bình nằm gọn lỏn giữa bốn bề nhà cao tầng mọc lên san sát. Nhìn từ bên ngoài, màu thời kì của căn nhà phủ kín lên từng chiếc cột kèo, từng viên ngói. Căn nhà chòng chành tuồng như có thể đổ bất cứ lúc nào.

Phía bên trong, ngôi nhà trông còn hoang tàn hơn. Trên mái nhà lỗ chỗ những vết hở toang hoác khiến cho nắng có thể chiếu vào tận bên trong.

Chuyen la ve mot gia dinh ti hon: 'Toi da di nhieu noi xin viec nhung ho khong nhan'

Căn nhà từ thời ông nội để lại của gia đình anh Lâm, chị Bình. Ảnh: Duẩn.

Lấy sức bật lên thành giường, anh Lâm ngồi thư thả rung đùi, vẻ mặt hoang mang san sẻ về cuộc sống của gia đình mình.

“Gia đình tôi trước kia đều vững mạnh rất thường ngày, tôi nghe cha mẹ nói lại có người còn cao gần đụng trần cửa đi vào. Bố mẹ tôi cũng rất thường ngày, không cao nhưng cũng không quá lùn như chị em tôi.

Tôi được nghe nói lại, trước đây bố tôi có đi bộ đội, tham dự tương đốing chiến chống Pháp nên bị nhiễm chất độc da cam nên từ đời chị em tôi khởi đầu bị tác động”.

Cũng theo anh Lâm, trước đây, chị gái cùng cha tương đốic mẹ với anh là chị Nguyễn Thị Bình khi còn nhỏ cũng vững mạnh khôn xiết thường ngày. Tuy nhiên, càng về sau, khi bạn bè cùng trang lứa cứ lớn dần lên còn chị Bình vẫn mãi như thế.

“Lúc bấy giờ, gia đình tôi mới biết rằng chị Bình bị tác động bởi chất độc da cam di truyền từ bố tôi”, anh Lâm cho hay.

Gia đình anh Lâm cũng chẳng phải thuộc dạng tương đối giả gì, mẹ anh mất từ khi anh còn rất nhỏ. Ít lâu sau, bố anh cũng đi bước nữa, bỏ lại hai chị em anh Lâm.

Vì gia đình quá nghèo nên anh Lâm không được đi học. Thân hình quá nhỏ bé và chiều cao khiêm tốn, hơn nữa có nhiều khí chất lại yếu nên anh chẳng thể xin được việc khiến.

Chuyen la ve mot gia dinh ti hon: 'Toi da di nhieu noi xin viec nhung ho khong nhan'

Anh Nguyễn Văn Lâm san sẻ với PV. Ảnh: Duẩn

“Tôi cũng đã đi nhiều nơi để xin việc nhưng không được nhận. Khi tôi đến xin việc, họ nhìn khắp 1 lượt từ chân lên đến đầu, bĩu môi rồi phẩy tay khước từ vì nguyên nhân tôi lùn quá, họ sợ không khiến được việc.

Xã cũng có cấp ruộng cho cấy cày nhưng chúng tôi cũng chẳng thể khiến được, đành bỏ trống hóa hoặc cho người tương đốic thầu kiếm chút thóc”, anh Lâm san sẻ.

Để có tiền tiêu pha, mỗi ngày anh Lâm phải đi khắp làng xóm, xem ai có việc gì cần thì xin khiến lấy tiền đong gạo. Khi thì cắt cỏ, quét lá cây, khi thì thu gom phế liệu bán. Tuy nhiên, theo lời anh, toàn bộ những công việc đó không phải lúc nào cũng có.

“Thường thì lâu lâu người ta mới gọi 1 lần. Tiền công cũng được 20.000 đồng đến 30.000 đồng, đủ đong gạo ăn qua ngày”, anh Lâm cho hay.

Không chỉ cạnh tranh trong sắm việc, đi đến đâu, anh cũng gặp phải những ánh mắt dò hỏi, những lời xì xèo bàn tán về chiều cao tránh của mình.

“Họ cười đùa, chế giễu, rồi chỉ trỏ khiến bản thân tôi rất động lòng. Trước đây, tôi cũng nhận hạt sen về để thông thuê tâm nhưng chân tay vụng trộm toàn khiến vỡ lẽ hạt sen. Có người còn sắm đến nhà để bắt đền tiền”, anh Lâm chua chát nói.

“Tôi chỉ mong lợp lại mái nhà để che mưa nắng”

Khoảng thời kì những năm 1994 đến năm 1996, gia đình anh Lâm, chị Bình rơi vào tình cảnh cực kì cạnh tranh. Do không có tiền, thiếu ăn liên miên nên 2 chị em phải bỏ nhà, dắt díu nhau đi khắp nơi để ăn mày kiếm sống qua ngày.

Cuộc sống vốn đã cạnh tranh, vất vả nhưng những tai họa lại liên tục ập đến với gia đình anh. Cháu Nguyễn Thành Công thành lập vừa là niềm vui, cũng vừa là cái kết chua chát cho mối tình đầu đời của chị Bình.

“Chị tôi bị người xấu câu kéo, hứa đủ điều, rồi lợi dụng khiến cquận xấu xa với chị ấy. Năm 2001, cháu Công thành lập, cùng bất đắc dĩ 2 chị em tôi mới không đi xin ăn nữa mà trở về nhà cũ để lo cho cháu”, anh Lâm nhớ lại.

Chuyen la ve mot gia dinh ti hon: 'Toi da di nhieu noi xin viec nhung ho khong nhan'

Là người cao nhất trong gia đình nhưng chiều cao của anh Lâm cũng chỉ có 110cm. Ảnh: Duẩn.

Từ đó đến nay, trong căn nhà cũ kỹ từ thời cụ nhóm để lại, 3 con người khốn khổ nương tựa vào nhau sống những ngày tháng vất vả. Hằng ngày, chị Bình đi nhặt vỏ chai, vỏ lon bia bán đồng nát còn anh Lâm gắn bó với việc cắt cỏ thuê cho cá ăn, quét dọn vườn tược.

Khó khăn chồng chất cạnh tranh khi trong 1 lần con ốm, chị Bình bế con đi mua thuốc, vừa ra đến đầu ngõ thì 1 chiếc xe máy từ đâu lao đến tông gãy chân phải đi bệnh viện bó bộ, đóng đinh phần chân bị gãy.

“Bác sĩ thấy tình cảnh gia đình tôi cạnh tranh nên không lấy tiền viện phí, lại còn mua thuốc men cho chị tôi chạy chữa. Vì không có tiền túa đinh nên đến nay, 10 chiếc đinh vẫn ở trong chân chị tôi, những lúc trái gió, trở trời, chân chị ấy lại đau nhức nhưng không lấy tiền đâu mà mua thuốc được”, anh Lâm đớn đau san sẻ.

Sau tai họa đó, có nhiều khí chất chị Bình sút giảm trông thấy, chị không còn đi đó đây để nhặt đồng nát được nữa. Bây giờ, mỗi ngày, chị Bình thường quẩn quanh ở địa bàn đền An để hóa vàng hộ tương đốich du lịch thập phương.

Chuyen la ve mot gia dinh ti hon: 'Toi da di nhieu noi xin viec nhung ho khong nhan'

Chị Nguyễn Thị Bình và cháu Nguyễn Thành Công có chiều cao chưa đến 80cm. Ảnh: Duẩn.

“Đền cũng cách nhà tương đối xa, mỗi ngày tôi đều phải đi bộ ra đó, đến tối om mới về. Nhiều tương đốich thương tình cho tôi 1 đôi đồng. Ngày nào cao nhất cũng chỉ được 30.000 đồng đến 50.000 đồng.

Tôi ở đây cả buổi trưa, tương đốich du lịch có lộc phân phát thì có cái để ăn chứ đa phần tôi đều phải uống nước cầm hơi cho đỡ đói”, chị Bình đớn đau nói.

Khi được hỏi về em Công, chị Bình không giấu được những giọt nước mắt nghẹn ngào. Do di truyền từ mẹ nên mặc dầu đã 17 tuổi nhưng thân hình của Công cũng phải chăng bé. Được người dân khuyến khích, khích lệ nên chị đã đồng ý cho con trai đi học để kiếm lấy cái chữ. Hàng ngày, sau mỗi giờ trên lớp, Công lại chạy về đền An tranh thủ đốt giấy tiền thuê kiếm đồng ra, đồng vào cùng mẹ.

Chia sẻ về mơ ước của mình, Công cho biết bản thân sẽ gắng sức học thật tốt để kiếm 1 công việc bàn giấy để khiến kiếm tiền phụ giúp cậu và mẹ.

Chuyen la ve mot gia dinh ti hon: 'Toi da di nhieu noi xin viec nhung ho khong nhan'

Mỗi khi tan học, Công lại đến phụ mẹ đốt giấy tiền ở đến An. Ảnh: Duẩn.

“Nhiều khi đến lớp, các bạn trêu đùa em cũng cảm thấy động lòng lắm nhưng phải gắng sức để học tập. Hình dáng em thế này sẽ chẳng thể khiến được những công việc vất vả. Em mong sau này sẽ sắm được 1 công việc bàn giấy để khiến”, Công san sẻ.

Hiện tại, gia đình chị Bình đang sống cốt yếu dựa vào số tiền 180.000 đồng được chính quyền xã trợ cấp theo diện người tật nguyền. Khi được hỏi về mơ ước của mình, chị Bình cười tâm can.

“Chẳng dám mơ ước gì cao sang, chỉ ước được xã trợ cấp cho chút vốn liếng để sửa lại mái nhà. Nhà cũ, ngói hở, mỗi lần mưa xuống ba mẹ con, chị em phải trú sát vào góc tường cho đỡ ướt.

Tuổi của tôi cũng chẳng sống được bao lâu nữa, chỉ mong con cái sau này được cơm no, áo ấm, học hành đàng hoàng là tôi vui rồi”.

Nguyễn Duẩn (Theo Đời sống Plus)