Chuyện chị dâu tôi …

0
467

Thế nhưng suốt 10 năm sau ngày cưới, người mua Hai tôi sống với nhau vô cùng ấm êm, hạnh phúc, cho dù nhiều tháng giáp vụ không ai thuê khiến cho thuê cả nhà gồm hai vợ chồng và hai đứa con anh mỗi ngày bữa cơm, bữa cháo là cthị xã thường tình.

Rồi 1 ngày giáp tết nọ anh đi chợ thị xã sắm sanh ít đồ dùng gia đình, anh bỏ 2 nghìn đồng mua đúng 1 tờ vé số, rất may tờ số ấy trúng độc đắc, anh đi lãnh về rồi khiến cho cỗ đãi cả làng. Anh cho mỗi đứa em 1 ít khiến cho vốn, số còn lại anh mua được 12 sào đất ruộng, vậy là anh giàu nhất trong số anh em chúng tôi.

Làm ruộng được 3 năm, năm nào năm nấy anh cũng thu 13 – 14 tấn lúa/2 vụ, cả anh lẫn chị đều thương em út nên nhà nào thiếu ăn cứ đến anh mà mượn, không có trả người mua cho luôn, nhờ thế mà chúng tôi đỡ thiếu hụt và có điều kiện tăng trưởng dần kinh tế gia đình. Đến khi cánh đàn em chúng tôi mỗi người đều mua được 3-4 sào đất thì trùng hợp anh kêu bán phần đông số đất ruộng để hùn vốn với người ta mở Công ty Trách nhiệm Hữu hạn. Ai cũng ái ngại cho anh, bởi dân nhà quê quý đất hơn vàng, hi hữu ai giám bán đất đi để khiến cho việc khác mà anh giám liều.

Công ty được thành lập, anh khiến cho Phó Giám đốc, vì nghe kể anh đóng ít cổ phần hơn ông Giám đốc người ngoài phường thị xã. Từ đó anh thay da, đổi giết hẳn, lúc nào cũng quần là, áo lượt, song anh luôn vắng nhà từ sáng đến tận khuya khoắt, khuya lơ, có khi đi công việc xa cả tuần mới về. Bù lại, kinh tế gia đình anh cũng tăng trưởng mau chóng, nhiều thứ đồ đoàn như tủ, bàn ghế, giường, nệm… được xe chở về nhà đến hết chỗ kê. Nhưng chẳng hiểu sao chị dâu tôi không được vui vẻ, hồn nhiên như trước kia mà lúc nào vẻ mặt cũng buồn rười rượi. Đã có lần tôi gặng hỏi, chị đề cập:

-Anh của cô khiến cho thuê ty chẳng được bao lâu đã đổi tính, đổi nết rất nhiều, chị buồn lắm nhưng cũng chỉ biết thầm lặng chịu đựng chứ chẳng giám than thở với ai.

Tôi hỏi:

-Hay anh thường xulặng vắng nhà mà chị ghen?

Chị lắc đầu:

-Không đâu, ví dụ như anh ấy có cô nọ, cô kia đi nữa thì… cũng chỉ là qua đường, vì chị biết anh ấy rất thương vợ con. Có điều… vợ con trùng hợp bị anh điều khiển như 1 cái máy, anh không cho chị khiến cho bất cứ việc gì ở ngoài như mọi khi mà đầy đủ bắt chị suốt ngày chỉ ở vòng vèo 4 bức tường rào trong khu thổ với công việc nội trợ. Lời ăn, ngôn ngữ với vợ con không còn ngọt ngào như trước kia nữa, anh hay lảu bảu 1 cách rất vô cớ…

Tôi khích lệ:

-Có lẽ sức ép công việc đấy chị ạ?

-Thực ra… chị không muốn đòi quyền đồng đẳng vợ chồng phải như nhau, song chị chỉ mong được anh đối xử như lúc cơ hàn.

Chuyen chi dau toi ...

Từ ngày khiến cho phó giám đốc anh thay tính đổi nết, phát triển thành cục cằn và gia trưởng (ảnh minh họa)

Từ đó tôi khởi đầu quan tâm về anh, với người ngoài anh vẫn đàng hoàng như lúc hàn vi, song mấy lần tôi trực tiếp chứng kiến anh diễn tả rõ bản chất gia trưởng với vợ con. Về đến nhà không thấy anh tiếp chị công việc vặt như mọi khi mà chỉ biết ngồi uống trà đợi vợ bưng mâm lên tới bàn mới thủng thẳng đến ăn, nhất là khi có khách anh cũng chỉ ngồi rồi chỉ đạo bằng mồm, chậm trễ 1 tí là anh càu nhàu, thậm chí còn khiêu vũ xuống bếp mà chửi không nuối tiếc lời. Tôi mạnh mồm góp ý với anh cthị xã này, anh gạt đi:

-Làm ở đơn vị mệt chết đi được, về đến nhà còn tiếp với giúp cái gì. Thêm nữa là đàn bà cần phải năng động chớ, lúc nào cũng chậm chạp như rùa, thời buổi này chậm chạp đề cập như ăn cháo.

Tính tình của anh đã đổi khác, đầy đủ khác xa với người anh chân chất ngày nào nên tôi chỉ biết khích lệ, an ủi chị dâu ‘’thôi cố mà nhịn để giữ cho gia đình luôn ấm êm.

Một thời kì sau viên chức trong đơn vị và xóm làng đồn ầm anh cặp ý trung nhân với cô trợ lý Giám đốc, tôi hỏi chị dâu rằng chị có tin cthị xã ấy không? Chị bảo :‘’Từ hồi sống với nhau cho đến nay anh ấy rất chung thủy, nhưng giờ có ăn rồi thì… biết đâu. Nhưng kệ, chị vẫn khiến cho như chưa nghe thấy gì’’.

Được 2 năm nữa thì cthị xã động trời xảy ra, anh trai tôi đã sang phần đông cổ phần đơn vị cho người khác và ôm tiền dắt cô trợ lý Giám đốc biến mất khỏi xứ khiến cho ba mẹ tôi rất buồn, mất nhiều tháng mất ăn, mất ngủ . Phải đến hơn nửa năm sau bỗng anh trở về và đưa đơn ly dị bắt chị ký, ba mẹ tôi ra công can ngăn, nhưng anh nhất mực với bởi vì cô ‘’vợ hai’’ đã có thai chẳng thể bỏ được. Đến khi chị ký li hôn thì ra Tòa anh đòi chia của, trước tòa chị tulặng bố:

-Xin Tòa cứ xử cho anh ấy lấy hết đi, từ nhà cửa đến đồ đoàn trong nhà, tôi sẽ xin miếng đất kế nhà ba mẹ chồng để cất cái nhà nhỏ cho mẹ con tôi ở, chứ tôi không về bên ngoại hoặc đi đâu cả.

Ba mẹ tôi đồng ý nên Tòa án phán xét buộc anh tôi phải khiến mẹ con chị cái nhà để sống, anh đồng ý và đưa đủ tiền xây căn nhà cấp 4 rộng 30 mét vuông cạnh với nhà ba mẹ tôi.

Ròng rã 4 năm trời chị lại trở về với nghề khiến cho thuê nuôi 2 đứa con ăn học, còn anh đã đi theo vợ nhỏ chỉ nghe kể ở tỉnh Đồng Nai, ba mẹ tôi không thay đổi quan điểm không cho chúng tôi đi tậu và còn dọa sẽ bỏ luôn coi như thường có anh ấy trong gia đình nữa. Thương chị, ba mẹ tôi nhiều lần khulặng chị đi lấy chồng, con cái để ở với ông bà, nhưng chị vẫn 1 mực bảo rằng ‘’con chẳng thể bỏ con con được’’. Rồi chỉ cuối năm ấy anh tiều tụy dẫn 1 đứa con trai đã lên 4 tuổi về nhà ba mẹ tôi trước rồi bảo ‘’sau khi hết tiền, hết bạc cô ta đã bỏ chồng con đi theo người khác…’’, mặc cho ba mẹ mắng mỏ anh vẫn chẳng giám bao biện nửa lời. Chị dẫn con cái qua thăm, anh quỳ dưới chân chị vừa khóc, vừa rằng :’’Anh nghìn lần xin lỗi em, em và con lượng thứ cho anh…’’. Chị kéo tay anh đứng dậy rồi kể với ba mẹ tôi trong nước mắt đằm đìa:

-Xin ba mẹ nhận và thương yêu đứa con riêng của anh ấy như những đứa cháu khác, chỉ vì người lớn thôi chứ nó không có tội tình gì đâu ạ.

Rồi chị quay qua anh:

-Nhà anh còn đó, đưa con anh về ở đi, còn con chung, anh lặng tâm, tôi đủ sức nuôi nó ăn học thành người, đôi khi chúng nó xuống thăm anh chứ tôi không cấm cản.

Chuyen chi dau toi ...

Hậu ly hôn, 1 mình chị tảo tần nuôi con như thủa cơ hàn (ảnh minh họa)

Hai năm trời đằng đẵng trôi qua, hễ gia đình tôi có cthị xã gì như đám tiệc, giỗ, tết… cả anh lẫn chị cùng con chung, con riêng của anh đều có mặt. Hai người mua cũng chào hỏi, trò cthị xã việc gia đình với nhau, nhưng hễ kể đến cthị xã hai người nên ‘’tái hôn’’ thì chị đánh trống lảng sang cthị xã khác; còn anh tôi cũng chẳng chịu lấy vợ khác cho dù có nhiều người mối manh, gán ghép.

Anh em chúng tôi đã tậu cách thuyết phục chị rất nhiều, cho tận đến đầu năm vừa rồi chị mới đồng ý và hai người lên ủy ban xã đăng giao kèo hôn lại. Để trả công người mua lúc có tiền đã nhiệt thành giúp đỡ anh em nên mỗi người em chúng tôi đã trả cho người mua 1 sào đất, tổng cộng là 3 sào để gia đình anh cam đoan cuộc sống. Từ đó anh trai tôi được lột xác trở thành người dân cày chân chất ngày nào. Anh không lười khiến cho cần lao, nhiệt tình thương yêu vợ con như để chuộc lại nỗi lầm. Còn chị dâu tôi, mặc dầu không có tiền nong dư giả như hồi anh khiến cho thuê ty nhưng chị mỗi ngày thêm trẻ ra và tính tình vui vẻ hẳn lên.

Chị hay kể với tụi đàn em chúng tôi rằng :’’Chị cũng như phần nhiều mọi đàn bà khác không thích no đủ nếu như gia đình không ấm cúng và bản thân họ bị đối xử thiếu công bằng’’.

Phạm Hoàng Ninh