Câu chuyện về lời nói dối của ông chủ tiệm mì suốt 20 năm

0
367

Sẽ có rất nhiều người hỏi tôi sao 1 người thành đạt như tôi lại không qua những quán khán đàng hoàng hơn mà ăn, quán mì hiện nay nhiều nhan nhản cơ mà.

Thế nhưng, chẳng ai biết được rằng, nước lèo của quán này là hương vị rất đặc thù, đó là hương vị của tình người. Một buổi sáng đến quán đang ngồi đợi bát mì của mình được chuẩn bị thì tôi thấy 1 cặp mẹ con nghèo khổ, rách rưới đến ăn mì.

Cũng ngồi gần đó nên tôi có lác đác nghe được cuộc chuyện trò của hai mẹ con nhà đó. Hóa ra, bữa nay là sinh nhật của đứa con trai nên mẹ mới dẫn cậu đi ăn mì chúc mừng, cậu con trai ăn xong thấy mẹ cứ nhìn mình chằm chặp liền hỏi:

– Mẹ ơi, sao mẹ không ăn?

– Mì ngon không con?

– Dạ, ngon lắm mẹ. Để con gọi cho mẹ 1 bát nhé. Bác ơi…

– Thôi, thôi… Mẹ không ăn đâu, mẹ chỉ khát nước thôi. Con ăn hết mì thì để nước lại cho mẹ húp nốt là được rồi.

– Vâng, thế mẹ uống đi. Con ăn no rồi.

Nhìn bà ấy húp sụp 1 khá hết veo bát mì, tôi trông thấy là bà đang đề cập láo. Tôi đoán họ không đủ tiền để gọi thêm 1 bát mì nữa nên đang định đứng lên mua cho cậu bé đó thì thấy.

“Cạch… cạch” 1 bát mì đã được đặt lên bàn của cậu bé hành khất và mẹ cậu ta. Tôi cũng khá sững sờ, không hiểu sao cậu ta biết tôi định gọi thêm 1 bát mì nữa cho mẹ con họ thì nghe thấy cậu ấy đề cập:

– Hôm nay, shop có nhà cung cấp tri ân khách ăn. Gia đình cháu là những vị khách chung kết của ngày nên được không thu tiền 1 bát. Hai mẹ con ăn thêm đi nhé.

– Thật sao ạ, ôi may mắn quá. Mẹ ơi, mẹ ăn đi mẹ.

– Cám ơn… bái tạ bác…

– Không cần bái tạ đâu, tiệm mì chúng tôi đang chạy chương trình thôi ấy mà.

Thấy niềm vui rỡ hiện lên khuôn mặt của cậu bé, tôi hiểu cậu đang rất là vui sướng khi được nhận bát mì này. Nhưng cũng không mảy may nhiều về “chương trình khuyến mãi” của ông chủ tiệm mì lắm. Thế rồi, ngày nào cậu bé cũng chạy qua đứng đợi cho đến hết lượt khách rồi lại chạy đến chỗ ông chủ xin suất mì chung kết đem về. Suốt 1 tuần liền ngày nào cậu cũng xuất hiện đúng giờ đó để nhận lấy túi mì từ tay ông chủ.

Cau chuyen ve loi noi doi cua ong chu tiem mi suot 20 nam(ảnh minh họa)

Tôi thấy dù gì người ta cũng là người làm ăn, cứ mãi như thế cũng không phải cách hay. Đang định đi đến đề cập với thằng bé đó là đừng đến xin nữa, hết mì không thu tiền rồi thì ông chủ tiệm mì ngăn tôi lại rồi quay sang đề cập với cậu bé đó:

– Từ mai sau là hết khuyến mãi rồi cháu ạ.

– Vậy hả bác… vâng, cháu hiểu rồi.

– Nhưng cháu có thể đến đây phụ giúp bác mỗi ngày được không? Giúp bác đến hết giờ bán hàng sáng rồi bác sẽ cho cháu 2 túi mì mỗi ngày. Ổn chứ.

– Dạ. Có thật không ạ. Bác không lừa cháu chứ.

– Ừ, ta lừa cháu làm gì cơ chứ.

Rồi thằng bé chạy đi, vừa đi vừa đá chân sáo trông rất vui vẻ, lúc này tôi mới quay ra bảo ông chủ tiệm:

– Quán của ông bé tẹo như thế này còn cần người phụ sao? Sao ông không đề cập thật với nó chứ.

– Ngày nào nó cũng đến nhận mì đem về như thế. Nó bảo mẹ con nó nhờ suất mì này mà no bụng qua ngày. Tôi không đang tâm làm nó buồn như thế.

– Giúp người rồi hại mình đấy. Ông gắng công như thế được bao năm chứ. Con gái ông còn chẳng có tiền đi học cơ mà.

– Nhiều nhặn gì đâu ông, mình lá rách đùm lá rách hơn thôi mà.

Cho đến 20 năm sau, cậu bé hành khất ngày nào đã trưởng thành và lớn khôn hơn rất nhiều. Tôi không ngờ, cậu bé đề cập cậu đã biết ông chủ tiệm mì đề cập láo từ rất lâu rồi nhưng cảm phục sự tốt bụng của ông, cảm ơn những bát mì năm nào mà cậu đã trở thành 1 người tốt hơn trước. Biết cần lao để đổi lấy miếng cơm chứ không còn ngửa tay ra xin người ta như trước nữa.

Thế đấy, thế cục con người nhiều lúc chẳng thể biết trước được cái gì. Một bát mì với nhiều người chẳng nhiều nhặn gì nhưng với 1 cậu bé hành khất đó lại là phần nhiều. Một lời đề cập láo nhiều khi làm người ta đau lòng và căm thù nhưng với 1 số người đó lại là lòng tốt và sự bao dong.

Mộc Miên (theo Thể thao và xã hội)