Buôn lậu nội tạng người ở Liban, mối nguy rình rập những người tị nạn từ Syria

0
367

Abu Jaafar (không phải tên thật) là người chọn con tuyến đường kiếm sống bằng việc buôn lậu nội tạng từ những dân Syria lánh nạn. Abu Jaafar làm cho mướn việc bao bọc tại 1 quán rượu cho đến khi gặp 1 đội ngũ buôn lậu nội tạng người. Nhiệm vụ của Abu Jaafar là tậu kiếm những người đang vô vọng ưng ý bán đi 1 phần thân thể mình để có tiền mà sống tiếp. Dòng người lánh nạn từ Syria đến Liban đã tạo nên nhiều thời cơ hái ra tiền cho bọn buôn lậu nội tạng người.

Abu Jaafar nhún vai nhắc: “Tôi khai thác con người và họ được lợi” cùng với lập luận rằng, sống trong 1 đất nước chiến tranh đã và đang gây ra nhiều điều kinh khủng thì chuyện người lánh nạn ưng ý phải bán 1 phần trong thân thể mình cũng… không có gì là gớm ghê.

Buon lau noi tang nguoi o Liban, moi nguy rinh rap nhung nguoi ti nan tu Syria
Một trẻ Syria cần lao khó nhọc ở Liban.

“Căn cứ” của Abu Jaafar là quán cà phê tại 1 trong những khu ngoại thành đông dân cư miền nam thủ đô Beirut của Liban và “bản đồ” hoạt động là ngay trên những con phường hẹp có tương đối đông người lánh nạn Syria trú thân. Trong 1 căn nhà đã xuống cấp trầm trọng, Abu Jaafar thu xếp công việc bán nội tạng từ những người lánh nạn đến Liban trong 3 năm qua.

Abu Jaafar nhắc: “Người ta thường muốn mua những quả thận song tôi cũng có thể tậu được các thứ tạng. Có lần, người ta hỏi mua 1 con mắt và tôi tậu được ngay 1 người muốn bán con mắt của mình. Tôi chụp ảnh con mắt gửi đến mọi người qua vận dụng WhatsApp. Sau khi được ưng ý, tôi giao “hàng” đến ngay cho mọi người”.

Theo số liệu thống kê hiện giờ, cứ 4 người Syria vượt biên thì có 1 người tậu tuyến đường sang Liban vì ở đây họ được phép làm cho việc kiếm tiền theo luật nước này. Dân lánh nạn phải sống chen chúc trong những căn lều trợ thì và nhận phần cứu trợ rất ít oi. Phần đông những người vô vọng nhất đến từ Syria sau tháng 5 2015 – tức thời điểm chính quyền Liban buộc phải Liên Hiệp Quốc (LHQ) ngưng làm cho giấy má đăng ký cho những người lánh nạn mới.

“Đó là những con người vô vọng và chỉ còn con tuyến đường sống bằng cách bán nội tạng của mình”, Abu Jaafar kết luận. Một số người lánh nạn lê bước trên tuyến đường phường để ăn mày – trong đó đa phần là trẻ em. Các em hành nghề đánh giày, len lách giữa những chiếc ô tô để bán kẹo cao su hay khăn giấy. Một số em nhỏ bị khai thác sức cần lao 1 cách triệt để, số tương đốic bị lạm dụng tình dục hoặc sa vào con tuyến đường mại dâm. Giải pháp bán nội tạng là cách kiếm tiền nhanh nhất. Đôi khi, các thầy thuốc cũng tham dự vào thị phần đen buôn nội tạng phi pháp và vô nhân đạo ở Liban.

Một mọi người mới nhất của Abu Jaafar là cậu thiếu niên 17 tuổi rời Syria sau khi cha và anh em bị thịt chết ở đó. Cậu bé trợ thì trú tại Liban đã 3 năm mà không có việc làm cho và nợ nần chồng chất do phải kiếm tiền nuôi mẹ và 5 chị em gái. Đó là nguyên nhân cậu bé giao kèo bán quả thận phải của mình cho Abu Jaafar với giá 8.000 USD.

Buon lau noi tang nguoi o Liban, moi nguy rinh rap nhung nguoi ti nan tu Syria
Trẻ em Syria trong 1 trại tỵ nạn ở Libya.

Sau ca mổ lấy thận được 2 ngày, cậu thiếu niên chịu đựng sự khổ cực kinh khủng và máu cứ liên tục rỉ ra từ vết thương. Abu Jaafar từ khước bật mí anh ta bỏ túi được bao lăm tiền qua vụ bán thận của cậu ấy. Abu Jaafar chỉ nhấn mạnh rằng, anh ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho các cơ quan nội tạng người sau khi chúng được mổ lấy ra khỏi thân thể nhưng “rất có thể chúng được xuất khẩu”.

Một thực tiễn là ở khắp vùng Trung Đông thiếu trầm trọng cơ quan người để giải phẫu cấy ghép do văn hóa và tín ngưỡng ở đây chống đối sự hiến tặng nội tạng người. Những người chết phải được chôn ngay ngay tức khắc. Abu Jaafar liệt kê có ít ra 7 người trung gian mua bán nội tạng người như anh ta ở Liban.

Abu Jaafar nhận định: “Thị trường đang bùng nổ sau khi làn sóng lánh nạn từ Syria tràn vào Liban mỗi ngày”. Abu Jaafar biết rõ là mình đang làm cho chuyện vi phạm pháp luật nhưng anh ta chẳng phải sợ. Abu Jaafar trơ khấc đến mức còn phun sơn số điện di động của mình lên những bức tường gần nhà để những người muốn bán nội tạng biết cách giao thông với anh ta.

Những người hàng xóm vừa nể vừa sợ Abu Jaafar. Anh ta luôn mang theo khẩu súng ngắn bên người, nhắc như ban ơn: “Tôi biết những gì mình đang làm cho là phi pháp nhưng tôi đang giúp đỡ mọi người đấy chứ. Đó là nhận thức của riêng tôi. Người bán nội tạng được trả tiền để có cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân và gia đình. Anh ta có thể tiêu dùng tiền để mua 1 chiếc xe hành nghề lái taxi hay dịch chuyển sang đất nước tương đốic”.

Lâu nay Liban đã được xem là nơi có nhiều điều kiện thuận lợi cho hoạt động kinh doanh nội tạng. Mỗi năm, hàng chục nghìn người Arab phong túc từ khắp nơi trên toàn cầu tới Beirut để chữa bệnh, trong các bệnh viện có điều kiện tuyệt vời. Nhà chức trách thường không chú ý lắm tới việc bệnh nhân về nhà cùng 1 cái mũi mới hoặc 1 quả thận mới. Trước đó tất cả người bán nội tạng ở Liban tới từ Palestine. Nhưng từ khi làn sóng người lánh nạn Syria đổ tới, nhiều đội ngũ người đã tranh nhau bán nội tạng, làm mức giá sụt giảm mạnh.

Khi Raid Ahmad bỏ chạy khỏi tỉnh thành Aleppo ở Syria để tới Liban cùng ba mẹ và 6 em, gia đình mau chóng cạn tiền. Raid nghe 1 người thân mách nước rằng, cách để sống tiếp là bán đi 1 quả thận của cậu. Tiếp đó cậu được giới thiệu tới gặp 1 gã đàn ông vạm vỡ tên là Abu Hussein, thành viên 1 tuyến đường dây chuyên kinh doanh nội tạng người, đặc thù là thận. “Sếp” của Abu Hussein lừng danh trong các khu nghèo túng ở Beirut với biệt danh “Ông lớn”.

“Chỉ tính riêng những quả thận, chúng tôi giờ có rất nhiều người bán so với những người mua” – Hussein nhắc và cho biết, 4 trong số những đàn em tương đốic của sếp “Ông lớn” đã chân gỗ bán được tổng cộng 150 quả thận trong 12 tháng qua. Theo lời Hussein, các doanh nghiệp tương đốic trong vùng cũng đang làm cho ăn tốt tương tự. “Rất nhiều hàng hóa của chúng tôi đã ra nước ngoài, ví dụ như vịnh Ba Tư. Nhưng “Ông lớn” còn có nhiều mọi người ở những nơi tương đốic như Mỹ và châu Âu.

Buon lau noi tang nguoi o Liban, moi nguy rinh rap nhung nguoi ti nan tu Syria
Một người lánh nạn Syria đã bán thận.

Không chỉ đến khi buộc phải ly hương xa xứ thì người dân Syria mới phải lâm vào tình cảnh ngặt nghèo này. Chiến tranh và xung đột liên hồi tại Syria làm trạng thái an ninh nhiều nơi vô cùng lỏng lẻo. Ngay tại thủ đô Damascus, nạn bắt cóc trẻ em, buôn người và bán nội tạng đã diễn ra từ lâu.

ARA News dẫn lời Nadia Kamal, mẹ của 1 bé gái 8 tuổi, ở thị xã al-Qadam: “Raghad, đàn bà tôi, mất tích khi đang chơi đùa trong công viên gần nhà. Chúng đầy tới nhiều bệnh viện để tậu và đăng công bố nhưng vẫn không thấy con bé. 10 ngày sau, 1 người lạ gọi smartphone cho tôi, nhắc rằng Raghad vẫn khỏe và tôi có thể đón con”. Một người đàn ông mang mặt nạ trả con cho cô. Tuy nhiên, Kamal trông thấy vết tích giải phẫu trên thân thể đàn bà. Sau khi tương đốim, 1 thầy thuốc kết luận Raghad mất 1 quả thận.

Muhammad Ali, 1 người dân sống trong thị xã Rukn al-Din, nhắc rằng ít ra 4 đứa trẻ mất tích trong thời kì vừa mới đây. “Năm ngoái, 1 đội ngũ người mang vũ khí bắt cóc nhiều trẻ em ở tỉnh thành Daria và trả chúng sau vài ngày. Gia đình những đứa trẻ đó nhắc rằng bọn chúng mổ thân thể các em và lấy vài cơ quan nội tạng”, Muhammad Ali nhắc.

Cuối năm 2016, những nguồn tin gây chấn động về 1 màng lưới kinh doanh nội tạng con người của hàng ngũ quân nổi dậy đã được người dân tỉnh thành Aleppo bật mí cho nhà sản xuất tin Sputnik của Nga.

Theo 1 số người dân địa phương, việc kinh doanh phi pháp nội tạng người qua biên cương Thổ Nhĩ Kỳ đa dạng đến nỗi, mỗi khi nghe thấy tiếng xe cứu thương chạy qua, họ biết rằng, những xe này đang đi sạo sục những người “hiến” nội tạng.

“Chúng tôi bị thương sau 1 pháo kích, và ngay sau đó, quân nổi dậy và xe cứu thương xuất hiện. Họ lấy đi 1 bên thận và lá lách của tôi”, Abu Mohammad, 1 người đàn ông 60 tuổi nhắc lại.

Ông Abu cũng cho biết thêm về “cơ chế hoạt động” của màng lưới kinh doanh này: 1 đội ngũ sẽ chuyên có mặt tại những nơi có chiến sự, và ngay ngay tức khắc “xử lý” những người bị thương hoặc bị chết.

Alia, 1 cư dân tương đốic sống tại thị xã Bustan al-Qasr, từng bị đội ngũ phiến quân Mặt trận Al-Nusra kiểm soát nhắc lại: “Có 1 thị phần (kinh doanh nội tạng) đồ sộ tại biên cương với Thổ Nhĩ Kỳ, nơi mọi thứ đều có thể được đem ra bán, nhắc cả nữ giới và trẻ em. Một tử thi người chết có giá 25.000 đồng lira – tương đương với 50 USD, 1 thân thể người bị thương có giá 150.000 đồng lira – tương đương 290 USD… Mỗi ngày, những người bị thương được gửi tới bệnh viện và họ rất có kỹ năng trở thành các nguồn cung cấp nội tạng”.

Theo thống kê, có khoảng 180.000 vụ cắt bỏ nội tạng người phi pháp được ghi nhận tại phía Bắc Syria. Tuy nhiên, tất cả các vụ việc đều bị ỉm đi do nạn nhân không dám lên tiếng. Bác sĩ Bagjat Akrush bật mí với Sputnik rằng, có rất nhiều viên chức y tế liên đới tới “nghình công nghiệp tội ác” này dưới vỏ bọc chiến tranh. Các điểm nóng nhất của hoạt động kinh doanh nội tạng phi pháp là tại miền Bắc, miền Đông Syria và trong các trại lánh nạn.

Mặc dù vậy, chính phủ của các đất nước liên đới hầu như chơi đưa ra được giải pháp hiệu quả nào để ngăn chặn tội ác trên. Akrush cho biết, có tới 100.000 trẻ em tại các trại lánh nạn đang phải đối mặt với hiểm họa này. Khoảng 80% người dân đang cư trú tại các trại lánh nạn là nữ giới và trẻ em – những “hàng hóa” đã được kinh doanh tại chợ nội tạng trong hơn 3 năm nay. Nạn nhân thường được chọn lựa duyệt y 1 cơ sở vật chất y tế, sau đó, phòng ban nội tạng của người này sẽ được chuyển qua biên cương sang Thổ Nhĩ Kỳ.

Báo Komsomolskaya Pravda trong loạt phóng sự dò hỏi đăng tải vào tháng 12-2016 đã dẫn lời các ngư gia Hy Lạp cho biết, họ đã vớt trên biển những xác chết bị biến dạng của người lớn và cả trẻ em. Theo họ, đây có thể là tử thi của những người lánh nạn không may bị mắc kẹt trong bờ cõi của Thổ Nhĩ Kỳ, nơi có con tuyến đường dẫn người di trú đến Châu Âu, đã trở thành nạn nhân của những kẻ buôn nội tạng. Có thể họ đã bị ăn trộm nội tạng và bị ném tử thi vào biển Địa Trung Hải phi tang.

“Chúng tôi tận mắt trông thấy tử thi của trẻ em và người lớn có vết khâu ở bụng. Họ bị mổ moi nội tạng ở đó, ở Thổ Nhĩ Kỳ, và sau đó bọn tù túng vứt xác họ vào vùng biển quốc tế, kỳ vọng cá và muối hoàn tất nốt công việc rếch rác”, ngư gia từ đảo Lesbos của Hy Lạp cách Thổ Nhĩ Kỳ chỉ 6,5 km nhắc.

Vào thời kì này, các nhà chức trách Thổ Nhĩ Kỳ đã bắt giữ 1 công dân Israel (sinh ra tại Ukraine) tên là Boris Walker (tên thật Wolfman), liên đới tới hoạt động mua bán nội tạng người lánh nạn Syria. Wolfman đã tiến hành thu hoạch nội tạng trong các phòng tương đốim tư nhân ở Thổ Nhĩ Kỳ. Cuộc dò hỏi cho thấy, Wolfman bị Interpol tầm nã từ lâu với tội danh kinh doanh nội tạng, doanh nghiệp cấy ghép phi pháp ở Kosovo, Azerbaijan và Sri Lanka trong 2008-2014 với thu nhập lên tới 70-100.000 euro/thân thể người.

Trong hành trình chạy trốn bạo lực và chiến tranh, nhiều người di trú từ Syria và các nước Trung Đông tương đốic đã chẳng thể lường hết được những rủi ro và nghiêm trọng không kém gì súng đạn mà họ phải đối mặt. Nhiều khi, cái giá của tự do và hòa bình mà họ phải trả là sinh mạng và 1 phần thân thể mình.

Theo Quang Hiếu- An An/ANTG