Bị nhà tuyển dụng ‘lừa’ một vố, cô gái mới ra trường cư xử quá hay

0
356

Trải qua nhiều vòng phỏng vấn, Hương rất lúng túng với những thắc mắc như: “Bạn đã có kinh nghiệm khiến ở đâu chưa?”, hay đại loại như: “Thời sinh viên bạn đã từng khiến gì liên đới đến phòng ban nhân sự không”. Quả thật đúng là cô có kinh nghiệm, cơ mà lại là kinh nghiệm khiến bưng bê tại những quán cơm bình dân.

Bi nha tuyen dung 'lua' mot vo, co gai moi ra truong cu xu qua hay

Ảnh minh họa: chuẩn y vitalk.vn

Dù vậy chắc có nhẽ do sự hết dạ muốn vào đơn vị khiến việc nên cô cũng được bằng lòng vào đến vòng chung cuộc. Nhìn những ứng cử viên khác ai nấy cũng đều vui vẻ và họ đều có kinh nghiệm khiến trong lĩnh vực này, người chí ít cũng là 2 năm. Hương đau đớn nhận thấy rằng mình không chuyên nghiệp như những người khác, nhưng cô vẫn tham dự vòng phỏng vấn chung cuộc với 1 tia kỳ vọng rằng biết đâu điều may mắn sẽ sảy đến với mình.

Đến vòng phỏng vấn chung cuộc, phòng ban tuyển dụng nhìn qua 1 loạt các thí sinh rồi nói: “Rất hân hạnh đón chào các các bạn đến tham dự vòng phỏng vấn chung cuộc của đơn vị, đa số mọi người đều rất hoàn hảo”. Sau đó phòng ban điều hành dẫn đa số các thí sinh đến 1 nhà hàng gần đơn vị: “Các các bạn ngồi ở đây, xin đợi trong phút chốc, người phỏng vấn chung cuộc của chúng tôi sẽ đến ngay hiện tại”. Các thí sinh ai nấy cũng đều cảm thấy khó hiểu, nhưng đa số đều lặng im chầu chực.

Thời gian trôi qua cũng đã hơn 1 giờ đồng hồ nhưng vẫn chưa thấy người phỏng vấn đến, đám đông khởi đầu mất nhẫn nại, 1 số tỏ ra khó chịu, 1 số khởi đầu cau có: “Cái đơn vị quỷ quái, phỏng vấn gì mà lại cho ra nhà hàng, tôi và quý khách có phải ứng tuyển khiến đầu bếp đâu kia chứ?” Duy chỉ có mình Hương vẫn nhẫn nại chầu chực trong lặng im. Đám đông đang bàn tán chào xáo, bỗng…

Một bé gái ăn mặc chèm nhèm, rếch rác chạy đến khóc lóc: “Các cô, các chú ơi xin hãy giúp cháu, cháu bị lạc mất mẹ từ sáng, xin hãy giúp cháu”.

“Biến đi đồ rếch rác, không thấy bọn ta đang bực mình đây à?”, 1 số quát dỡ. Một người thì nói: “Nhìn nó chèm nhèm rếch rác chắc chẳng đàng hoàng gì, có nhẽ là lường đảo, thời buổi này chẳng thể tin ai được.

Mặc dù vậy nhưng đứa bé vẫn không chịu rời đi, thấy vậy Hương liền nhẹ nhõm cầm lấy tay cô bé nói: “Nhà con ở đâu? Để cô kêu taxi đưa con về?” Đứa bé lắc đầu rồi nói: “Không, cô xin hãy giúp đưa con về, con sợ mình lại lạc 1 lần nữa, xin cô!”

Bi nha tuyen dung 'lua' mot vo, co gai moi ra truong cu xu qua hay

Ảnh minh họa

Nhìn ánh mắt đứa trẻ thật tội nghiệp, Hương quy định bỏ cuộc phỏng vấn để đưa cô bé về nhà. Đám đông nhìn theo cô lắc đầu rồi bàn tán: “Đúng là dại dột”.

Đi lòng vòng đứa trẻ dẫn cô đến 1 tòa nhà cấp cao, Hương ngạc nghiên khi trên cổng tòa nhà có bảng hiệu đơn vị mà cô đang tham dự ứng tuyển. Cô lắp bắp nhìn đứa bé tội nghiệp, nói: “Có… có đúng là nhà cháu đây không?” Đứa bé cười gật đầu đồng ý: “Đúng là ba má cháu ở đây đó”. Nói rồi đứa bé đưa Hương đến phòng Tổng giám đốc, khi vừa mở cửa phòng ra, Hương vô cùng ngạc nghiên bởi những chàng pháo tay dành cho mình.

Vị Tổng giám đốc nhìn Hương rồi nói: “Chúc mừng cô đã vượt qua vòng chung cuộc, chắc hẳn cô sẽ rất ngạc nghiên khi đứa trẻ này lại chính là người phỏng vấn chung cuộc. Vị trí điều hành nhân sự cần những người đức độ, biết quan tâm đến người khác, và hành động của cô đã cho chúng tôi thấy cô hoàn toàn xứng đáng”. Hương òa khóc vì hạnh phúc, cô không nghĩ rằng 1 tí lòng tốt của mình lại được đền đáp lớn tương tự.

ĐKN (st)