Bát mỳ cho ông lão ăn mày của đứa bé nghèo khiến người lớn xầu hổ

0
373

Nhà nó nghèo lại đông anh em nên ba má dạy anh em nó phải chắt lót, không được phao phí ngay từ khi còn nhỏ. Nhiều hôm đi học ngang qua hàng phở thơm nức mũi thấy các bạn bằng tuổi được ba má gắp cho những sợi phở trắng tinh, những miếng giết gà ngọt nhạt thì nó thèm chảy nước miếng. Nhà nó chẳng bao giờ được ăn giết gà, bữa cơm chính yếu là đậu phụ và cá khô. Mẹ hay mua nước phở về nấu cháo cho em, nó cũng được mẹ dành lại cho 1 ít để chan với cơm. Như thế đã là hạnh phúc lắm rồi.

Một lần bố đi khiến cho được chủ nhà cho nửa gói kẹo mang về cho anh em nó. Hai anh chia cho nó 5 cái, em bé 5 cái rồi bảo cất đi ăn dần. Lúc đấy có đứa trẻ nhà kế bên trong xóm cần lao nghèo thường ngày hay chơi với nó nhìn thấy chìa tay xin. Nó lấy luôn cho bạn 2 cái ai ngờ mẹ kéo nó về ngay nhà rồi quát:

– Ai cho con cho bạn kẹo hả? Con có biết nhà mình nghèo thế nào không, ăn còn chẳng có lấy đâu mà cho người khác.

– Tại bạn ấy chìa tay xin con.

– Xin cũng không cho, nhất quyết không được mang đồ nhà mình cho ai nghe chưa.

Bat my cho ong lao an may cua dua be ngheo khien nguoi lon xau ho

Ảnh minh họa

Từ sau lần đó nó chẳng dám lấy gì của nhà cho ai cả, mà đúng ra thì nhà nó có gì đâu mà cho ai. Dạo trước thi thoảng có ông ăn mày đi qua thấy nhà còn cơm nguội thì nó lén giấu mẹ cho ông, nhưng từ khi mẹ cấm thì nó cũng không dám nữa.

Hôm ấy ba má lấy lương, do khiến cho siêng năng nên được chủ thưởng thêm. Mẹ nó quy định cho tiền 3 anh em nó ra ngoài tự ăn sáng, lần ban sơ nó được ăn ở hàng, nó thích thú tột cùng quy định ra quán mì đầu ngõ để ăn mì, 2 anh nó thì ăn thứ khác.

Bác chủ vừa mang bát mì với mấy miếng giết bên trên ra nó nhao ngay tới. Đây có nhẽ là bữa ăn ngon nhất của nó từ trước tới giờ. Nhưng vừa định đưa miếng mì lên mồm thì đột ngột nó nghe thấy tiếng chủ quán quát:

– Cái ông ăn mày này đi chỗ khác ngay, sao lại đến nằm phạt vạ ở quán tôi thế này thì còn ai dám vào ăn nữa.

– Ông ấy đói quá bị chết giả hay sao ấy – 1 người khách đề cập.

– Ông ấy giả bộ để xin ăn đấy, toàn thế này suốt thôi. Người hôi rình thế này thì ai dám vào quán tôi ăn nữa. Ông dậy đi ngay…

Người chủ quán kéo bô lão lôi đi chứ ông ấy không đủ sức đứng dậy. Nó nhìn thấy đó chính là bô lão ăn mày mà nó vẫn cho cơm nguội. Nó bê bát mì lên rồi lại đặt bát mì xuống. Ông lão bị chủ quán kéo lê hất ra ngoài hè phố, người đi qua vận động bước qua người bô lão để vào quán chứ không ai dừng lại.

Bất ngờ người ta thấy đứa bé gái 5 tuổi là nó bê bát mì tới trước mặt bô lão ăn mày: “Ông đói lắm đúng không, ông ăn đi”. Giây phút ấy tình thương bô lão ăn mày đã không thua nỗi khiếp sợ mẹ của nó. Ông lão ăn mày vội vàng đỡ lấy bát mì rồi cúi xuống ăn trước ánh mắt của những người trong quán.

Ông lão ăn mày ăn xong bát mì thì tỉnh ngủ hẳn, cô bé cũng chạy đi ngay vì sợ mẹ phát hiện ra. Nhưng rồi đúng chốc lát ấy, 1 người đàn ông đẳng cấp từ đâu bước tới, định vào quán phở để ăn sáng thì nhìn thấy bô lão ăn mày, mắt ông ta sáng lên:

Bat my cho ong lao an may cua dua be ngheo khien nguoi lon xau ho

Bất ngờ người ta thấy đứa bé gái 5 tuổi là nó bê bát mì tới trước mặt bô lão ăn mày: “Ông đói lắm đúng không, ông ăn đi”. Giây phút ấy tình thương bô lão ăn mày đã không thua nỗi khiếp sợ mẹ của nó. (Ảnh minh họa)

– Bố, đúng là bố rồi. Con là Long đây…15 năm trước con và bố đã lạc nhau ở bến phà. Con vẫn giữ tấm ảnh bố ngày ấy, chưa ngày nào con không ngắm nó.

Người đàn ông sang trọn bỏ cặp kính ra, bô lão ăn mày tay run run trong trước mắt :

– Trời ơi Long… 25 năm qua chưa ngày nào bố giới hạn mua con.

Hóa ra 2 bố con họ lạc nhau từ 25 năm trước, người con được 1 cặp vợ chồng giàu không con nhận nuôi và giờ thì anh ta rất phong lưu. Vô tình bữa nay bố con họ lại gặp nhau trong cảnh này. Và dĩ nhiên sau cuộc tái ngộ đó, cô bé vừa nhịn nhường cho bô lão ăn mày bát mì đã được con trai của ông biết ơn bằng rất nhiều tiền.

Cảm ơn cháu rất nhiều, nếu không có cháu chưa chắc ông đã còn sống để gặp được con trai. Cháu là cô bé có tấm lòng nhân hậu, vững chắc cuộc sống của cháu sẽ luôn gặp được những điều may mắn. Ông lão ôm chặt lấy cô bé. Nhìn cảnh ấy chủ quán phở mắc cỡ vì hành động trước đó của mình vô cùng, người lớn thỉnh thoảng tôi và mọi người lại không có được những hành động đáng nể như 1 đứa trẻ.

Lâm Minh/ Theo Thể thao xã hội