Bà lão bán rau bất ngờ nổi tiếng toàn thế giới sánh ngang với tổng thống Mỹ

0
331
Nhìn kiểu dáng, bà Trần Thụ Cúc chỉ là 1 bà lão bán rau không lười khiến và cần kiệm. Thế nhưng, ẩn sâu bên trong người phụ nữ nhân ái ấy là 1 trái tim nhân ái với tấm lòng hảo tâm bát ngát như trời biển. Tuy cuộc sống còn nhiều cạnh tranh, nhưng trong suốt mấy chục năm qua, bà vẫn dành dụm được hơn 10 triệu Đài tệ (tương đương 7,6 tỷ đồng) để tiêu dùng vào các hoạt động từ thiện.
Ba lao ban rau bat ngo noi tieng toan the gioi sanh ngang voi tong thong My

Có lẽ chẳng ai ngờ rằng sẽ có ngày 1 bà lão bán rau xót xa lại có thời cơ sánh vai với những nhân vật nổi danh và đầy oai quyền trên toàn cầu, như cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton, cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama, ông chủ nhà sản xuất Apple Steve Jobs, hay “bà hoàng truyền thông” Oprah Winfrey… để lên bục nhận giải thưởng “100 nhân vật tác động nhất toàn cầu năm 2010” do tin báo TIME bình chọn. Bà Trần Thụ Cúc xếp thứ 8 trong hàng ngũ “anh dũng”. Cũng trong năm đó, bà còn vinh diệu lọt vào top “những nhà từ thiện kiệt xuất” của tin báo Forbers châu Á với thứ hạng 48.

Bà Trần Thụ Cúc sinh năm 1951, trong 1 gia đình nghèo túng với 8 nhân khẩu ở thị xã Đài Đông, Đài Loan, Trung Quốc. Mọi giá bán sinh hoạt của họ đều phụ thuộc cả vào sạp rau ngoài chợ của bố – người đàn ông trụ cột trong nhà.

Năm 12 tuổi, khi vừa tốt nghiệp Tiểu học, bà Thụ Cúc đã phải trải qua 1 trong những biến cố lớn nhất cuộc thế khi mẹ của bà đột ngột mệnh chung vì khó sinh, đưa theo cả cô phụ nữ số đen còn chưa kịp nhận ra ánh mặt trời. Khó khăn chồng chất, bà Thụ Cúc buộc phải nghỉ học để ở nhà phụ bố bán hàng, kiếm tiền nuôi các anh em của mình ăn học.

Ba lao ban rau bat ngo noi tieng toan the gioi sanh ngang voi tong thong My

Ngày qua ngày, bà có sự dẻo dài bền bỉ thức giấc từ lúc 4 giờ sáng rồi mau chóng đến chợ rau, bận rộn kinh doanh mãi tới 9 giờ tối mới dọn hàng. Chớp mắt 1 cái, mấy chục năm đã trôi qua và bà vẫn mải mê tích cóp từng đồng tiền lẻ từ sạp rau “cựu truyền” của mình. Bắt đầu từ năm 2013, khi dịch SARS hoành hành, khu chợ rau của bà phải tiến hành diệt trùng định kỳ hàng tháng, khiến cho bà buộc phải “nghỉ phép” 12 ngày/năm, cộng thêm ngày mùng 1 Tết Nguyên Đán, còn lại hầu như chẳng lúc nào bà nghỉ bán hàng.

Năm 1969, em trai thứ 3 của bà Trần Thụ Cúc mệnh chung sau 1 cơn bạo bệnh. Tuy là phụ nữ, nhưng bà chẳng phải nài công việc vất vả và luôn sẵn sàng hy sinh mọi thứ để các anh trai, em gái và em trai của mình được ăn học tử tế.

Mải miết gánh vác trọng trách nuôi sống và chăm lo cho các thành viên trong gia đình, bà Thụ Cúc chẳng có thời kì mua kiếm hạnh phúc cho riêng mình. Thêm vào đó, nỗi đau bị phụ tình khi còn xuân thì khiến cho cho bà mất hết niềm tin vào ái tình, và cho đến nay bà vẫn sống chưa có hôn phối.

Ba lao ban rau bat ngo noi tieng toan the gioi sanh ngang voi tong thong My

Năm 2003, sau cái chết liên tục của bố và em trai thứ 2, bà Thụ Cúc trở thành chán nản và cảm thấy bất mãn với cuộc thế. Bà chẳng biết khiến gì ngoài cthị xã lao vào khiến việc kiếm tiền để quên đi mối căm hận số mệnh nghiệt ngã. Mãi tới sau này, khi quy y cửa Phật ở đền Hải Sơn, thị xã Đài Đông, bà Thụ Cúc mới dần buông bỏ thái độ hận thù cuộc thế và không dừng khiến thật nhiều việc thiện, bởi bà cho rằng: “Tiền, phải đưa cho đúng người cần tiêu dùng thì mới có tác dụng.”

Suốt bao năm qua, bà Thụ Cúc không lười khiến khiến lụng, dành dụm từng đồng bạc lẻ. Mặc dù đã mua được 1 căn nhà nhỏ, nhưng cuộc sống của bà vẫn rất cạnh tranh, sinh hoạt phí mỗi ngày chưa tới 100 Đài tệ (tương đương 76 ngàn đồng). Bà chỉ dám ăn no 1 bữa trưa thường ngày với menu là mì gói hoặc cơm hộp. Tuy nhiên, không phải do sạp rau của bà ế ẩm khiến cho bà không kiếm được tiền, mà bởi vì có bao lăm tài sản, bà đều dành hết vào việc từ thiện.

Năm 1993, sau khi trải qua nỗi đau mất người thân, bà Thụ Cúc quyên góp 100 ngàn Đài tệ (tương đương 760 triệu đồng) cho ngôi trường Phổ Quang. Năm 1997, bà tiếp diễn hiến tặng 100 ngàn Đài tệ cho trường Tiểu học Nhân Ái (ngôi trường mà bà từng theo học) để khiến học bổng cho những học trò nghèo. Năm 2005, bà lại quyên 4,5 triệu Đài tệ (tương đương 3,4 tỷ đồng) cho trường cũ vun đắp thư viện…Tính đến nay, bà Thụ Cúc đã dành ra tổng cộng hơn 10 triệu Đài tệ (tương đương 7,6 tỷ đồng) cho các hoạt động từ thiện. Bên cạnh đó, bà còn nhận đỡ đầu cho 3 đứa trẻ mồ côi trong vùng với giá bán tối thiểu hàng tháng là 3.000 Đài tệ (tương đương 2,3 triệu đồng).

Ba lao ban rau bat ngo noi tieng toan the gioi sanh ngang voi tong thong My

Bà không dừng giúp đỡ trẻ em gia đạo cạnh tranh có thời cơ cắp sách đến trường, giúp người nghèo được ăn no mặc ấm và được đi khám chữa bệnh đa số, bởi theo bà thì: “Tôi chỉ có 1 mình, chắt lót nhiều tiền để cho ai?”

Những người quen biết bà Trần Thụ Cúc đều biết bà là 1 người nhân ái, chẳng nài giúp đỡ người khác. Chính vì vậy, họ thường tới mua rau của bà mà không bao giờ mặc cả, thậm chí còn chẳng lấy lại tiền thừa.

Vào lúc tin báo Forbers ban bố tên bà Trần Thụ Cúc trong danh sách “những nhà từ thiện kiệt xuất”, bà vẫn đang mải bán rau ngoài chợ như mọi ngày. Tới khi các nhà sản xuất truyền thông đến truyền đạt nguồn tin đột ngột, giận dữ ban sơ của bà lão tốt bụng là: “Tôi chẳng biết đó là cái giải thưởng gì, mấy người đừng nói bừa, tôi khiến gì có nhiều tiền để mà quyên góp cơ chứ!”

Ba lao ban rau bat ngo noi tieng toan the gioi sanh ngang voi tong thong My

Mặc dù chẳng bao giờ nhận bản thân là 1 người khoáng đạt, cũng chẳng phải tỏ ra kiêu hãnh vì những việc mình đã khiến, nhưng bà Thụ Cúc luôn được thế gian yêu mến, kính trọng.

Bà Thụ Cúc cực kỳ đột ngột khi nhận được giấy mời đến Mỹ lĩnh giải thưởng lớn của tin báo TIME. Thế nhưng vì không mệt mỏi yếu, lại thêm căn bệnh viêm mô tế bào chân và chưa từng rời khỏi Đài Loan lần nào khiến cho bà chẳng phải muốn đi đến bên kia bán cầu.

Biết cthị xã, ông Mã Cửu Anh – cựu lãnh đạo Đài Loan – ngay tức khắc gọi điện thoại chúc mừng, đồng thời cổ vũ bà Thụ Cúc đến New York. Ông tụng ca bà là “đại sứ từ thiện” và hết lời cổ vũ bà: “Những việc thiện của bà khiến cho cho cả toàn cầu phải nhìn vào Đài Loan, vì vậy, bà hãy đến Mỹ nhận giải, để giúp Đài Loan toả sáng!”.

Ba lao ban rau bat ngo noi tieng toan the gioi sanh ngang voi tong thong My

Không những vậy, ông Mã còn giúp bà Thụ Cúc chuẩn bị trang phục đi lĩnh thường và chỉ thị cho các cơ quan chức năng ngay tức khắc thu xếp mọi thứ để bà có thể đến Mỹ 1 cách thuận lợi. Kết quả là hộ chiếu của bà Thụ Cúc được khiến xong trong vòng 1 tiếng đồng hồ, còn visa cũng được cấp vào nửa tiếng sau đó.

Hôm được mời đến gặp ông Mã Anh Cửu, bà lão bán rau ăn mặc rất gọn ghẽ, thậm chí còn đến tiệm cắt tóc tu sửa lại mái tóc có phần bờm xờm của mình, bởi bà cho rằng việc ăn mặc tiêm tất chính là cách để thanh minh lòng tôn kính đối với nhà lãnh đạo Đài Loan.

Khi nhận được sự quan tâm đặc thù từ giới truyền thông, bà Thụ Cúc tỏ ra rất ngại ngùng. Bà thậm chí còn oán trách người đã mách nhỏ những việc bà đã khiến nên mới ra nông nỗi này.

Ba lao ban rau bat ngo noi tieng toan the gioi sanh ngang voi tong thong My

Buổi chiều ngày 2/5/2010, bà Trần Thụ Cúc đáp chuyến bay đến Đài Bắc để chuẩn bị phát xuất đi New York dự buổi tiệc trao giải diễn ra vào tối ngày 4/5. Tuy vậy, sáng sớm ngày 2/5 bà vẫn ra chợ rau Đài Đông để tưới rau và thu dọn sạch sẽ sạp hàng của mình.

Buổi tối ngày 3/5, bà hạ cánh an toàn ở New York và cư trú tại 1 khách sạn 5 sao đẳng cấp. Thế nhưng, suốt đêm hôm đó bà chẳng phải chợp mắt, bởi không quen nằm trên chiếc giường đệm êm ái, mà chỉ nhớ nhung chiếc giường đơn sơ được khiến từ 1 tấm gỗ cứng ở nhà mình.

Trước khi buổi lễ trao giải chính thức khởi đầu, bà Thụ Cúc được đưa đi khiến đầu với đủ mọi gương mẫu tóc. Nhưng đến rốt cuộc, bà chọn lựa buộc gọn tóc phía sau lại như mọi ngày vì: “Để tương tự thả sức hơn.”

Ba lao ban rau bat ngo noi tieng toan the gioi sanh ngang voi tong thong My
Người phụ nữ nhân ái san sớt, ngay từ khi còn nhỏ bà đã được chứng kiến tình cảnh đáng thương của những đứa trẻ nghèo nên rất muốn giúp đỡ chúng. Bà cho rằng việc mình khiến không có gì đáng tụng ca, và bà khiến vậy chỉ bởi vì cảm thấy rất vui sướng khi giúp được người khác: “Mỗi khi giúp được ai đó thì buổi tối hôm ấy tôi ngủ rất ngon.”
Tuy chỉ sở hữu chiều cao 1,39m cùng dáng người nhỏ nhắn, thế nhưng bà lão bán rau Trần Thụ Cúc đã khiến được những điều vĩ đại ngoài sức mường tưởng của mọi người. Có lẽ bà chính là minh chứng hùng hồn nhất cho câu nói: “Cho dù bạn không cao nhưng người khác vẫn phải ngẩng nhìn”.
Theo Đình Đình (Thời Đại)